Kết quả từ 1 tới 65 trên 65

Đề tài: Nhân Va len tai, nhặt được thư tình.


  1. TNXM*
    (178/121)
    #1
    Quạ hiện đang offline Mặc định Nhân Va len tai, nhặt được thư tình.
    Anh Quạ hôm nay lang thang cõi mạng. Nhặt được hai bức thư tình của một cô bé viết cách nhau đúng mười năm. Nhân lễ tình nhân, anh Quạ chép lại để mà nhớ nhung cái thủa lãng mạn ban đầu lưu luyến ý.


    "22-9-2002

    Trung thân mến! 
    Tau(tao) là Trà My! Có lẽ chúng ta chưa bao giờ nói chuyện tử tế với nhau phải ko? Được, hôm nay t sẽ nói rõ những gì cần nói cho mi (mày), m biết ko? Lớp 6, đúng hơn là từ lớp 2 -->6 Trà My, quên, tau chứ nhỉ? chúng ta xưng hô tau với mi nhé ! T đã thích thằng Kiên, đến phút cuối, tức là lúc t chuyển sang lớp 8E, t mới nhận ra được rằng, đó là một thằng cha lố bịch và quê mùa, sang lớp 7, t đã chết mê chết mệt thằng Xuân, 1 thằng "han săn" (đẹp trai) và rút cục cũng thất bại và t cũng thấy rằng, hắn thật béo và "dề" (dê) nữa, tới lớp 8 nay, t lại thích thằng Cường 1 mí lớp 7E nữa (phi công trẻ mọi người ạ ^^) sau thấy hắn vừa khó gần vừa ngoa nên thôi , hiện giờ t thích thằng Hưng cuội lớp 8D!

    Đấy! m thấy đường tình duyên của t có phức tạp ko? Nếu m muốn làm bạn t, m sẽ phải chịu nhiều vụ xì căng đan đấy! Nếu m có cái dũng cảm để vượt qua thì t sẽ bắt tay làm bạn với m. M có muốn biết cảm nhận của t với m thế nào ko? T thấy m là một thằng trắng trẻo nhưng ko đẹp trai (đừng buồn nhé!) và ko đứng đắn (nhiều em quá!) còn t biết, m đang rủa thầm t là đứa kiêu phải ko? Ko phải đâu, chỉ là t đang tìm hiểu đối tượng như thế nào thôi!

    M có biết mẫu người lý tưởng của t là thế nào ko? Hãy nhìn sự tợn trai (đẹp trai ạ ^^) của thằng Cường thì biết, t chỉ muốn nói với m chừng ấy thôi, m cũng hiểu thêm một phần nào đó của con người t rồi chứ?

    Chào nhé, 11h30 đêm rồi còn gì? Hi vọng m sẽ hồi âm lại cho t và ta sẽ là bạn chứ? Được ko?

    1 bạn nữ 8E"

    =)) thư này mình chả nhớ mình gửi cho ai nữa mà giờ vẫn nằm trong hòm kỉ niệm =))))))) trời ơi, ngày xưa mình thế này sao?? =)))
    Awesome! Trái, Tũn


  2. TNXM*
    (178/121)
    #2
    Valentine 2012 ảo và thật


    Có lẽ cái câu "tình yêu là duy nhất và chỉ có một" không đúng với e, e thầm yêu và cảm mến 2 người con trai, nhiều lúc người nam ko thể hiểu người nữ cũng đúng thôi, nhiều khi chính mình còn chưa hiểu được bản thân, trái tim một người phụ nữ đa sầu đa cảm lắm, nhưng những tình cảm mãnh liệt luôn bị chôn vùi trong lòng, e rất sợ khi thừa nhận mình có tình cảm với ai đó, e chỉ dám luôn dõi theo người em cảm mến, thầm quan sát và quan tâm họ từ xa, đôi lúc ám ảnh cả trong giấc mơ mình, giật mình nhiều khi nếu lâu lâu ko biết tin gì của người ta, có một nỗi sợ vô hình cứ bên cạnh khi e phải đối diện với a, e luôn mất hết tự tin, run rẩy,luôn ko làm chủ được mình trước a... 
     
    Em nhớ anh lắm, buồn lắm nhưng e sẽ giữ mãi tình cảm đẹp này trong lòng, e thà đau lòng một mình chứ ko thể thổ lộ với a..Dù e nhiều lúc cũng giận bản thân lắm, thôi a hạnh phúc với cuộc sống của mình nhé, khi yêu một người thật lòng e ko biết nói sao cho hoa mỹ cả,có lẽ a là giấc mơ của e, mà giấc mơ thì ko có thực và giấc mơ chỉ có khi ngủ, vì vậy tiềm thức e luôn có a, nhưng cuộc sống ko chỉ có ngủ và mỗi lần ngủ ta lại mơ những giấc mơ khác nhau, có lẽ nhiều lúc chính bản thân ta cũng cảm thấy bất lực và cay đắng làm sao khi ko thể duy trì mãi cảm giác về 1 người..E xin lỗi vì e ko thể khiến bản thân chỉ mơ 1 giấc mơ trong cuộc đời. Nhưng e yêu a, giấc mơ hôm qua của em...
     
    Khi nói chuyện với a, dù e chưa một lần gặp a nhưng e đã cảm thấy một cảm xúc mà đã lâu lắm rồi chưa ai đánh thức được nó dậy, đó là một ước mơ về một gia đình nho nhỏ, yên ấm hạnh phúc với những đứa con, chồng đi làm về, vợ đợi ở cửa (có thể trần truồng có thể mặc váy ngủ mỏng hoặc ko) , nấu cho chồng một bữa cơm gia đình đầm ấm, khi vợ rửa bát chồng có thể make love từ đằng sau v.v... Và e sẽ ko mặc đồ lót ở nhà đâu, nhà mình sẽ xây theo kiểu đặc biệt vì e rất sáng tạo với người đàn ông của em, sẽ có một vườn cây um tùm để khi nào e hứng lên mình sẽ xa lánh xã hội và ra đấy vui vẻ với nhau v.v... Em sẽ hôn a thật mãnh liệt hàng ngày, e thích hôn người đàn ông của e, bất cứ nơi nào ko cố định chỉ mỗi môi, khi a xem tivi e sẽ bịt mắt a từ đằng sau và nhảy vào lòng a ngồi vì e là con mèo của a, sẽ viết a một bài thơ, mỗi ngày viết cho a 1 lá thư cất vào nơi bí mật chỉ mình e biết, để khi nào chúng mình xa nhau vô tình a phát hiện được và a sẽ tiếc nuối, mà ừ nhỉ? liệu a có sẽ tiếc nuối những tháng ngày hạnh phúc dù chỉ là trong ảo tưởng ấy của em ko...?
     
    Khi nghe bài hát này
     http://www.youtube.com/watch?v=pF6Naf7XE9E
    e lại nhớ đến a, đã từng có một người con trai chăm sóc e như vậy, có thể còn hơn, e vẫn đợi một người đàn ông thứ 2 trong đời có thể lại như vậy với e, đó là một tình yêu sâu sắc nhất cuộc đời e tính cho đến thời điểm này, tình yêu đó như một cuốn tiểu thuyết do chính e tạo nên, vì thế chính e cũng đã hủy hoại nó! E đã trải qua quá nhiều đau khổ và cũng làm đau người ấy rất nhiều trong tình yêu đó, nhưng chuyện tình đó e sẽ ko viết ra, đó sẽ là một bí mật của đời em! Nhưng đó ko phải là e nhớ người cũ, mà đó là tình yêu e vẫn hằng mơ ước a biết không...Có đau khổ, có những thử thách, những lâm li bi đát, có hạnh phúc, có những đam mê...có lẽ tất cả vì tính cách e tạo nên hoặc đôi lúc số phận trêu đùa e!


  3. TNXM*
    (178/121)
    #3
    to: An aquarius một người e chưa từng gặp trong đời thực
     
    Người thứ 2, e gặp anh trong một nơi e vẫn thường đến, hôm ấy e hơi say nhưng vẫn để ý thấy một ánh mắt vô cùng mãnh liệt âm thầm nhìn e, em nhìn lại và bất ngờ ánh mắt này sao nồng nàn quá, e yêu ánh mắt a vô cùng, a có nét gì rất bí ẩn và e bị thu hút một cách mạnh mẽ, e ko thể cưỡng lại ánh nhìn của a, thỉnh thoảng e đã nhìn trộm lại a a biết ko. Chính ánh mắt a đã khiến e dũng cảm hỏi tên a, e chưa bao giờ chủ động như vậy với ai, vì tính e vốn nhút nhát và nội tâm! Cuộc hẹn với a ngày hôm sau chính là cuộc hẹn đầu tiên và đúng ý nghĩa một cuộc hẹn với một người con trai trong mấy năm trở lại đây với e, với đầy đủ cảm xúc hồi hộp, mong ngóng v.v..
     
    Hôm hẹn a e lại gặp một tình huống trớ trêu, e bật cười, a hỏi tại sao e cười, e ko thể trả lời được, e đang cười những thứ diễn ra xung quanh, e có thể viết 1 cuốn truyện về nó nhưng e ko thể, người đời sẽ nhìn vào e và đánh giá e, cho rằng e là người này nọ, nhưng e nghĩ  có trong truyện cũng sẽ ko bao giờ có tình huống trớ trêu như tối hôm đó, có thể a biết 1 điều khác lạ đang diễn ra trong lòng e, nhưng a ơi, a ko cần biết gì hết, và e cũng ko cần phải để ý nữa, với e lúc đó chỉ có giây phút bên cạnh anh, a như một áng mây yên bình trước mặt e vậy, e muốn quên đi tất cả để bên anh trò chuyện, mới quen a mà e cảm thấy thân thương lắm, e cũng ko hiểu được, có lẽ a ko biết cuộc sống của e khác mọi người lắm, e ko biết có ai trên đời có một cuộc sống riêng giống em ko? Ko phải ai bắt hay điều khiển e mà tự e khiến nó như vậy...e có hạnh phúc với cuộc sống như vậy ko? E ko biết, chỉ có điều có những bí mật chôn giấu mà suốt đời này e cũng ko thể nói cho ai, nhưng khi ngồi với a thật yên bình, e cũng chỉ cần có vậy, mọi thứ đều là tự nhiên, mọi thứ đều là do duyên số, trước đây e đã nghĩ vậy, nhưng giờ e nghĩ chính tay ta, tâm hồn ta và sức lực ta sẽ làm được những thứ ta muốn!! Có lẽ cảm xúc của e cho a chưa phải là yêu, nhưng đó là một cảm xúc trong sáng, e chỉ cảm thấy điều đó năm e học lớp 12, có lẽ là điều may mắn khi cảm xúc này chưa biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống e, cảm ơn a rất nhiều..
     
    a, một nơi xa xôi, khó chạm đến mà cũng thật gần gũi, một hang sâu hun hút bí ẩn
     
    To a Scopion
     
    Dù muốn nói nhiều nhưng ko biết nói thêm gì nữa! Đừng cười e nếu 2 anh đọc bài này của em! Vui vui vì dù sao mình vẫn có những tình cảm đẹp để theo đuổi, có lẽ cuộc đời cũng đẹp ở những tình yêu mà thôi...Dạo này e lại sao sao ấy, toàn đi dạo một mình, trời mưa phùn lất phất, vừa đi vừa nghe nhạc, đi chậm chậm ở những con phố e hay qua, thấy buồn, cô đơn, trống trải.. Phật quan âm ơi, con sống đâu có đến nỗi, tại sao tình duyên con luôn lỡ làng như vậy...
    Con đường phía trước vẫn còn dài, mưa rơi ướt mắt e..
    Awesome! Trái


  4. Stop here
    TNXM*
    (481/299)
    #4
    Người sống có đạo, có Phật trong tâm lại lãng mạn như Trà My là rất hiếm. Trước mình gặp 1 ở đâu rồi mà không nhớ, giọng văn nghe quen thuộc thân thương. Giờ lại thêm em này nữa. Phật ơi, đừng hỏi vì sao tôi buồn và ưa hát dân ca!

  5. #5
    Sến vãi nồn!


  6. TNXM*
    (387/257)
    #6

    e lại nhớ đến a, đã từng có một người con trai chăm sóc e như vậy, có thể còn hơn, e vẫn đợi một người đàn ông thứ 2 trong đời có thể lại như vậy với e, đó là một tình yêu sâu sắc nhất cuộc đời e tính cho đến thời điểm này, tình yêu đó như một cuốn tiểu thuyết do chính e tạo nên, vì thế chính e cũng đã hủy hoại nó! E đã trải qua quá nhiều đau khổ và cũng làm đau người ấy rất nhiều trong tình yêu đó, nhưng chuyện tình đó e sẽ ko viết ra, đó sẽ là một bí mật của đời em! Nhưng đó ko phải là e nhớ người cũ, mà đó là tình yêu e vẫn hằng mơ ước a biết không...Có đau khổ, có những thử thách, những lâm li bi đát, có hạnh phúc, có những đam mê...có lẽ tất cả vì tính cách e tạo nên hoặc đôi lúc số phận trêu đùa e!
      — Quạ
    Trái này, đối với đàn bà, hay rộng hơn là đối với con người, hay rộng hơn nữa là đối với sinh vật có não, khoái cảm được chăm sóc là thế đéo nào nhỉ? Chăm sóc, suy cho cùng có vẻ không phải là một xu thế hám lợi? Hay khi không hám được lợi, đàn bà phải đòi hỏi một cái gì đó dưới dạng hiện vật, là sự chăm sóc?

  7. #7
    Người sống có đạo, có Phật trong tâm lại lãng mạn như Trà My là rất hiếm. Trước mình gặp 1 ở đâu rồi mà không nhớ, giọng văn nghe quen thuộc thân thương. Giờ lại thêm em này nữa. Phật ơi, đừng hỏi vì sao tôi buồn và ưa hát dân ca!
      — Trái2
    Anh Trái đừng chỉ ngồi chát box và chơi với thằng IVan nữa và chịu khó ra ngoài thì sẽ gặp nhiều hơn. Ở một xứ sở như anh Trái đang ở tìm người không tín ngưỡng mới khó chứ người có niềm tin thì có mặt ở khắp nơi nơi. Lo gì không thấy.

    Cũng như phải biết thêm một ngoại ngữ nữa, bởi nếu chỉ biết tiếng Việt thì anh hầu như chỉ có cơ hội được đọc của nhiều của những kẻ vô thần. Người không tín ngưỡng, giờ chắc chỉ tìm thấy ở những nước có ....


  8. TNXM*
    (387/257)
    #8
    Bi này, thời điểm nạp dữ liệu của một trang web vào máy chủ google phụ thuộc vào cái gì nhỉ?

    Chẳng hạn topic này, mới mở được 9 giờ thì đã có trong google database, ấy vậy mà một blog anh viết hơn 500 bài mà gần 4 năm nay vẫn chưa gúc được là sao nhỉ?


  9. TNXM*
    (13/6)
    #9
    Chào các anh!
    Em là mem mới, cũng hóng hớt tham gia diễn đàn. Mấy lần định viết lách linh tinh mà khó quá. Thành viên trong này toàn những người như hùm, như beo. Em sợ viết có gì thất thố mà bị ném đá thì đau khổ lắm. Rào trước đón sau mong mọi người ưu ái em nha.
    Hi hi! Hôm nay đi trên đường thấy có một anh lãng tử mua một lúc hai bông hồng, công nhận chân thành khiếp lên được. Mưa rơi rả rích, phận gái xấu em vẫn hy vọng một ai đó đến tặng hoa với tấm lòng chân tình. Nhưng để rồi đến 24h tối nay sẽ thất vọng toàn tập.
    Câu sóng wifi miễn phí ở nhà nghỉ Quỳnh Giao 2 có vài lời tâm sự.


  10. TNXM*
    (253/200)
    #10
    Chào các anh!
    Em là mem mới, cũng hóng hớt tham gia diễn đàn. Mấy lần định viết lách linh tinh mà khó quá. Thành viên trong này toàn những người như hùm, như beo. Em sợ viết có gì thất thố mà bị ném đá thì đau khổ lắm. Rào trước đón sau mong mọi người ưu ái em nha.
    Hi hi! Hôm nay đi trên đường thấy có một anh lãng tử mua một lúc hai bông hồng, công nhận chân thành khiếp lên được. Mưa rơi rả rích, phận gái xấu em vẫn hy vọng một ai đó đến tặng hoa với tấm lòng chân tình. Nhưng để rồi đến 24h tối nay sẽ thất vọng toàn tập.
    Câu sóng wifi miễn phí ở nhà nghỉ Quỳnh Giao 2 có vài lời tâm sự.
    Gái
    gọi
    à?
    Nhớ Đốm!!!


  11. Stop here
    TNXM*
    (481/299)
    #11
    Trước khi em na, bạn miêu thêm thắt ý kiến mình xin thông báo rằng Trà My còn biết làm cả thơ như người thứ nhất mà tôi đã từng gặp đâu đó rồi. Mạn phép đồng đạo Quạ cho tôi được chia sẻ chút tài năng của My, để chúng ta so sánh tương quan giữa người thứ nhất tôi đã từng gặp với người thứ hai các bạn nhé. Thơ đây, thơ chửi bạn nhé..

    bài thơ bất hủ =)))

    Đầu lòng 2 ả lầu xanh
    THùy Dung là chị, em là Thùy Linh
    Lợn cốt cách, chó tinh thần
    Mỗi người một vẻ, gái điếm đã từng
    Linh xem mất dạy khác người
    Bề trong giống Rex (chó), bề ngoài là heo
    Bốc mùi bạn thôt:"Than ôi!"
    Rơm thua nước tóc, than nhường màu da
    Dung càng đẹp đẽ mặn mà
    So bề mất dạy lại là phần hơn
    Da ghẻ nước, mặt câng câng
    Phân tức càng thối, cứt hờn kém hôi
    Bọn bây (chúng mày) đổ nước đổ thùng
    Xấu đành đòi một, bẩn đành đòi hai
    Ngu si vốn sẵn tính bò
    Pha nghề ve vãn, đủ mùi lầu xanh
    Mông to, vú nhọn thêm hay
    Cave 1 thủa, tung hoành dọc ngang
    Phong lưu đến nỗi ko quần
    Xuân xanh xấp xỉ tới tuần vô hòm
    Đau lòng trướng rủ màn che
    Có mớ (mơ) cũng chẳng có chó mô (nào) nhìn

    =)) bài này ko biết có phải mình sáng tác ko nữa, ko nhớ, vì thấy trong hòm, hình như t ghi bài này với m phải ko Liên Chi? Hình như mình định chửi 2 con nào ý =))

    p/s: Các cậu thấy có giống nhau không?


  12. Stop here
    TNXM*
    (481/299)
    #12
    Tiếp, đang hứng. My làm thơ về Hà Nội và cái lọ tăm ngộ nghĩnh dễ thương.

    Thành Vinh thân yêu
    Tối nay tau phải đi rồi
    Dù chửi mi như xé giẻ
    Nhưng tau vẫn thích mi
    Thành Vinh có cầu Bến Thủy
    Trai gái toàn hun nhau
    Có lần tau ném đá
    Rụng cả mồm mấy thằng
    Giờ tau ra Hà Lội
    Chỉ còn cầu Chương Dương
    .... (


    CÁI LỌ TĂM

    Lọ tăm nhà em
    Có nút như cái ti
    Em muốn bú ti
    Nhưng mà ko được
    Vì em lớn rồi
    Giờ em chỉ sờ
    À mà quên mất
    Đang nói lọ tăm
    Nó dùng đựng tăm
    Em ko bao giờ rửa
    Nhưng mà cũng may
    Rửa bát đủ rồi
    Mỗi lần bấm ti
    Nó ra một que

    Hết bài =)))
    =)) ôi, chả hiểu thể loại gì nữa =))


  13. đáng ươu...
    Khoan cắt B tông
    (309/214)
    #13
    Tặng các anh thân thương, vui thôi, đừng chửi em,

    Chỉ có chó mới hiểu độ khó việc gặm xương
    Chỉ có người mới hiểu độ tang thương của việc ế =))

    ~ Em là để yêu ~


  14. TNXM*
    (7/6)
    #14
    Anh hiểu, anh hiểu mày mà Ken. Mày cứ gặm mãi, gặm mãi mấy anh zai diễn đàn. Mà làm đéo có thịt khi khúc xương được làm bằng da thuộc cứng, mua ở Lovely Pets?

  15. 14-02-12, 15:49



  16. đáng ươu...
    Khoan cắt B tông
    (309/214)
    #15
    Anh hiểu, anh hiểu mày mà Ken. Mày cứ gặm mãi, gặm mãi mấy anh zai diễn đàn. Mà làm đéo có thịt khi khúc xương được làm bằng da thuộc cứng, mua ở Lovely Pets?
      — thô lố
    Chó gặm xương là vì muốn chơi với khúc xương chứ ko phải vì muốn fuck chúng.
    ~ Em là để yêu ~


  17. TNXM*
    (311/208)
    #16
    Vui thế. Ước gì mình được hot như Trà My! hehe

    Lục lại mấy cái blog rồi là fb của mình, mới biết mình chưa bao giờ viết cái entry nào kiểu thư tình mùi mẫn cả. Chán mình thế. Giờ mình băm vài nhát rồi chả nhẽ lại lục tục thư tình blog? Ngại bỏ xừ, vì như thế thì chứng tỏ mình vẫn ế thật. Chán mình thế!
    Ms. Thắm


  18. TNXM*
    (387/257)
    #17
    Sau khi xem khá kỹ các ảnh của tác giả. Anh thấy thái độ của nam tính Việt nói chung đối xử với tác giả (anh quan sát thái độ qua chatbox) là rất không công bằng.

    Thưa tác giả (dù có thể sẽ chẳng bao giờ tác giả đọc những dòng xa nhớ này)! Anh và Quạ chuyên toán bạn anh sẽ nỗ lực hết mình để đem lại sự công bằng cho tác giả, ở đây.


  19. Cử tri TNXM
    (43/26)
    #18
    Chó gặm xương là vì muốn chơi với khúc xương chứ ko phải vì muốn fuck chúng.
    Con Ken xem lại định nghĩa chơi và phúc cho anh. Mày cần bổ túc lại từ vựng tiếng Việt và cách tinh dịch ra tiếng Anh.
    Mấy bạn trai dâm đãng trên diễn đàn bỏ chút thời gian định hướng cho bạn Ken vì tình dục học đi nhé. Ẩn ức sinh ra loạn ngôn.
    Quốc Hưng.
    Trưởng ban tuyên huấn


  20. đáng ươu...
    Khoan cắt B tông
    (309/214)
    #19
    Nói ko phài khoe khoang chứ về tình zục học và để làm tình zục viên tnxm thì tao xứng đáng là thầy mày, Cuốc Hưng.

    Còn tao ko biết ẩn ức theo mày định nghĩa có đúng cái mày đang chịu đựng ko, chứ khi tao viết ra chỉ tuyền lời hay ý đẹp ko bắt chước ai, mày có giả dạng tuyên huấn còn đéo giống nữa là sồn sồn chạy loanh quanh mua vui được mấy trống canh nhạt nhẽo, pha trò ko xong. Nói chung là như 1 con pet nhạt nhẽo, mình có hứng làm còn tốt hơn nhg m chỉ thik làm ng đéo thik giả dạng làm con pet
    ~ Em là để yêu ~


  21. Cử tri TNXM
    (43/26)
    #20
    Nói ko phài khoe khoang chứ về tình zục học và để làm tình zục viên tnxm thì tao xứng đáng là thầy mày, Cuốc Hưng.

    Còn tao ko biết ẩn ức theo mày định nghĩa có đúng cái mày đang chịu đựng ko, chứ khi tao viết ra chỉ tuyền lời hay ý đẹp ko bắt chước ai, mày có giả dạng tuyên huấn còn đéo giống nữa là sồn sồn chạy loanh quanh mua vui được mấy trống canh nhạt nhẽo, pha trò ko xong. Nói chung là như 1 con pet nhạt nhẽo, mình có hứng làm còn tốt hơn nhg m chỉ thik làm ng đéo thik giả dạng làm con pet
    Anh dất, dất buồn vì phản ứng quá thái của cô Ken. Cái mà cô nói tình zục học là quan điểm của CNTB xấu xa. Tình zục học của anh xét về mọi mặt phải cài cắm quan điểm giai cấp vào. Tình zục XHCN là thứ tình zục trong sáng nhân bản nhất được biết từ trước đến nay. Khi phúc nhau không chỉ là quan hệ của hai (hay nhiều đối tác) mà còn phải thấm nhuần tình yêu, tình đồng chí của giai cấp vô sản.
    Cô Ken bảo là thầy của anh về khoản tình zục thử trả lời cho anh hai câu hỏi sau trong kỳ thi triết học cuối cấp của học sinh phổ thông:
    1. Cave thuộc giai cấp bóc lột hay giai cấp công nhân? Tại sao?
    2. Hĩm là phương tiện sản xuất hay tư liệu sản xuất? Tại sao?
    Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe anh Quốc Hưng tuyên huấn.
    Quốc Hưng.
    Trưởng ban tuyên huấn


  22. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #21
    Mày có biết là mày đang lảm nhảm những gì không thế hở Cuốc? Phê bình mày sử dụng dấu ngoặc đơn ngu nhé.
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  23. Cử tri TNXM
    (43/26)
    #22
    Mày có biết là mày đang lảm nhảm những gì không thế hở Cuốc? Phê bình mày sử dụng dấu ngoặc đơn ngu nhé.
      — TTM
    Không ngu đâu chú TTM, chú giải thích ngu ở chỗ nào nào? Anh làm công tác tuyên huấn nhưng rất chú ý lắng nghe ý kiến quần chúng.
    Quốc Hưng.
    Trưởng ban tuyên huấn


  24. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #23
    À. Thông thường thì người ta dạy trẻ con ị xong phải biết chùi đít chứ chẳng ai mất công chỉ cho nó rằng cái đít nằm ở đâu cả.
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  25. TNXM*
    (178/121)
    #24
    Vấn đề là như thế này:

    Cô bé viết ra những dòng tâm sự đúng với lứa tuổi, rất hồ hởi và yêu đời tuy có phần cay đắng! Cay đắng đấy nhưng anh Quạ vẫn thấy là vị cay của bạc hà vị đắng của sô cô la 77%black chứ chưa thấy vị của sự từng trải. Đọc văn Trà My, anh Quạ như được trở về với tuổi hoa niên, thời hoa đỏ với những mối tình ngọt ngào, xót xa và dang dở.

    Ôi tình yêu là mũi nhọn!

  26. #25
    Thơ My như shit mà.

    Hôm qua thấy cái Hạ rồ
    Ra đường gặp Trái nó vồ lấy luôn
    Trái kia hoảng quá vội chuồn
    Hạ về ngồi khóc tương buôn một mình (tương tư)
    Mận hấp giả bộ thương tình
    Mày thôi lảm nhảm tao rình nó cho
    Đưa tao cái rọ thật to
    Tao nhìn thấy nó là cho vô liền
    May A vốn tính vô duyên
    "Tình là chi vậy mà điên mà khùng?"
    Mụ bông nổi giận đùng đùng
    "Hạ mày khóc nữa cho tùm xuống sông"
    Minh Mèo vội túm mông bông
    "Đẩy luôn tôi nữa, có ông có bà."

    ...


  27. đáng ươu...
    Khoan cắt B tông
    (309/214)
    #26
    Nói chung hôm nọ xem bọn nó lập nhiều top cầu mưa, rồi lập cả đàn cầu mưa Valentin ko ngờ hôm qua mưa thật, thế mới vãi đạn.
    Đã mưa còn bị tụt mất đôi dép =))


    ~ Em là để yêu ~


  28. TNXM*
    (178/121)
    #27
    Một câu chuyện buồn của Trà My

    Mọi người ơi, hôm nay e lại kể cho mọi người nghe câu chuyện về đàn ông con giai tiếp nhá, nghiêm cấm "lém đá" dưới mọi hình thức nhá!! :PP

    Có 1 câu chuyện đến giờ nghĩ lại vẫn còn làm mình vãi đái cả tâm hồn ) chuyện là thế này:
    Số là cách đây lâu rồi em đi chơi với chị bạn em, uống cũng nhiều rồi, sắp đi về rồi tự nhiên gặp bạn chị ý, thế là cả lũ kéo nhau đi chỗ khác chơi tiếp,mình với a bạn đó đi 1 xe, chị bạn mình cùng mấy người nữa đi xe khác. Sau đi đc 1 đoạn anh ý nói :" Nhưng bây giờ a mệt quá, chắc ko đi nổi nữa rồi! E đưa a vào chỗ nào đó cho a nghỉ ngơi đi, bây giờ a mà về cũng ko được vì nhà khóa cửa rồi! E đưa a vào xong rồi e đi chơi với các bạn e!"

    Mình thì cũng thật thà, nhìn ông ý say ngắc ngoải, mình ko nỡ bỏ rơi họ giữa đường, lỡ họ chết phát thì có phải mình mang vạ ko?? Thế là mình dắt ông ý vào 1 cái khách sạn gần đó, đến nơi thì chả hiểu sao ông ý ko bước nổi, rồi bảo mình:"Xin e đừng để a đây, e dìu a lên phòng chứ a ko đi nổi nữa rồi!"

    "Thôi được, đã giúp thì giúp cho chót", mình thầm nghĩ như vậy rồi dìu ông ý lên phòng, cũng chả nghĩ ngợi gì, đến nơi thì ông ý bắt đầu vào nhà vệ sinh móc họng, mình theo thói lịch sự đưa nước và khăn cho ông ấy lau, rồi tự nhiên ông ý khóc, bảo là xưa nay bạn bè chơi với a chỉ vì tiền của a mà thôi, chả ai được như em cả, kể cả vợ a, mới cưới nhưng mà đối xử với a ko ra gì, a chán lắm em ạ, nói rồi khóc thêm 1 lúc nữa, lúc đấy mình cũng hơi say say, chả biết ông ý nói thật hay chém gió nhưng cũng thấy thương. Dắt ông ấy lại giường rồi mình bỏ đi thì chợt ông ý giật mạnh tay mình lại :"Xin e đừng có đi, a ở đây 1 mình cô đơn lắm!"

    Mình lịch sự gỡ tay ra, ra vẻ ko chấp 1 thằng say và bảo ông ấy, thế e ngồi đây với a 1 lúc, bao giờ a ngủ say e sẽ đi thì ông ấy bảo ko được, a muốn nằm ôm e cơ (tham vãi đái), sao e khó khăn thế?? Xin e cho a ôm e 1 chút thôi được ko??

    Mình bắt đầu thấy bực mình, tự nhiên rước 1 cục hạch vào người:"A ngủ đi và đừng nói nhiều nữa, e thế này đã là tốt với a lắm rồi đấy!! Hay phải để tôi la lên thì a mới thôi??" Nói xong thấy ông ý có vẻ hốt hoảng, bảo mình:" e làm gì căng thẳng thế? hay e cần tiền? Đây, tiền a ko thiếu!" Rồi lấy ví xòe ra một đống tiền giơ trước mặt mình, rồi bắt đầu kéo tay mình lại một cách mạnh mẽ hơn cả lúc nãy và chạy ra phía cửa khóa trong lại! Mình thấy sợ lắm rồi nhưng vẫn giữ bình tĩnh
    - A lừa e là a say đúng ko? Thực ra a chưa say lắm! Thôi được rồi, tôi cho a 2 lựa chọn, 1 là tôi sẽ làm ầm lên, 2 là a phải thả tôi đi, chọn đi!! Nói ngay đi!!

    Ông ý ko thèm nói mà lại ôm mình chặt cứng luôn!! Mình hoảng quá la lối om sòm:"Trời ơi cứu tôi với, có kẻ muốn hiếp tôi này!!" Lúc đấy lão mới thả lỏng mình ra 1 chút, mình được đà, chạy đi mở cửa ra rồi hét toáng lên:"Lễ tân đâu, lên đây ngay!!!! Lên ngay cho tao!!" Mấy thằng lễ tân chạy vội vàng lên, mình được thể càng làm dữ :" AH!!! Cái bọn mất dạy này, chúng mày có muốn phá sản với tao ko?? Tao sẽ gọi công an đến ngay bây giờ và khai cái khách sạn này có tệ nạn, đại loại là có hành vi cưỡng dâm, mua dâm v.v..Chúng mày sẽ chết với tao!! Tao sẽ cho chúng mày phá sản đi ăn xin hết, Đ.M chúng mày nhóe!!!" (Mình thực ra lúc đó còn nói ngọng, và cũng đếch biết luật lệ gì, cứ nói bừa thế =))) Vậy mà bọn khách sạn mặt tái xanh, còn cái thằng cha kia thì ra lạy lục mình :"A xin e làm gì mà kinh hoàng thế, thôi a cũng về luôn đây!!"

    Lão ôm đồ chạy vội ra phía cầu thang, ko quên dúi mình tiền đi taxi về =)) Nhìn theo dáng lão chạy mà lộ ra cái dáng ươn hèn đáng khinh! Phải thế chứ??! Vào tay chị thì chúng mày có mà ra bã cả lũ con ạ )) Đến khi mình ra khỏi khách sạn thì ko thấy bóng dáng lão ý đâu nữa =)) Dù gì mình cũng biết nhà lão ấy, ko cẩn thận chị lại cho mày ăn đòn luôn, ai bảo mày đưa name card cho chị chứ, cái thằng ngu dân vãi )))

    Nhưng tất cả cũng tại mình cả tin, thương người, thật thà v.v...huhu Cũng may là chưa có gì tồi tệ xảy ra!! Nhưng mà mình lại thích mấy tình huống nguy hiểm thế này, thật đáng tiếc mình ko học công an cảnh sát mà đi bắt bọn tội phạm hic hic

  29. #28
    Tội nghiệp anh kia.

    Gặp phải bọn na trinh ken thắm luyện có phải là xong rồi không.


  30. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #29
    Tội nghiệp bọn lễ tân.
    Nếu thằng kia mà là em thì có phải là đã êm chuyện rồi không.
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  31. Nhảm nương
    Cử tri TNXM
    (57/41)
    #30
    Gặp em thì em đã cho ông ấy ôm thoải mái, tính em thương người, nhất là với bọn đàn ông đang cô đơn. Trời ơi, nói tới cô đơn làm em nhớ anh Nát của em, em nhớ quá đi mất .
    Lame đã tạch trong lòng một ít!

  32. #31
    Tội nghiệp anh kia.
    Gặp phải bọn na trinh ken thắm luyện có phải là xong rồi không.
      — thông
    Xin lỗi anh thông nhầm hàng rồi. Loại say đi với em, em đạp luôn xuống vỉa cho đỡ vướng.
    Awesome! wasabi

  33. 24-02-12, 15:04


  34. #32
    Xin lỗi anh thông nhầm hàng rồi. Loại say đi với em, em đạp luôn xuống vỉa cho đỡ vướng.
      — Luyện
    Luyện nghĩ anh ấy say thật à? Thế thì còn trinh lắm.


  35. Cử tri TNXM
    (260/175)
    #33
    Tự nhiên bây giờ anh thấy mệt quá, chắc không đi nổi nữa rồi! Có em gái nào đưa giúp anh vào chỗ nào đó cho anh nghỉ ngơi chút được không? Bây giờ anh mà về cũng không được vì nhà khóa cửa mất rồi! Chỉ đưa anh vào xong rồi thôi em đi chơi với các bạn của em cũng được!

    Nhé!


  36. TNXM*
    (178/121)
    #34
    Trà My xin việc

    Sáng nay đang ngủ mơ màng thì bị anh Đại sứ Hàn Quốc dựng dậy đi coffee, đúng như lời hứa, a ấy đã xin được việc cho mình vào 1 công ty kinh doanh...
    Trước khi đi gặp ông giám đốc nọ, anh ấy căn dặn mình rất cẩn thận, e nói chuyện với ông với nghiêm túc, hành vi phải đứng đắn, vì ông ta là Gentleman, rõ chưa )) ko hiểu vì sao a ý lại dặn mình vậy? Chắc vì mình đang ko mặc xu chiêng chăng :PP sau đó a ấy rút ví cho mình 1 ít tiền, bảo a biết e đang khó khăn (sao a tài thế?), a cũng chả có nhiều, bao giờ có lương trả a cũng đc và chỉ đường đến công ty ấy cho mình, xong rồi a lên làm việc tiếp....

    Mình cầm tiền a ý cho mà rưng rưng, cả ví mình thực sự chỉ còn vài chục nghìn, hoàn cảnh thực sự là đang rất bi đát nhưng chả nói cho ai biết... Đi gặp ông giám đốc nọ, thấy ông ấy có 1 con mắt lệch sang 1 bên, lúc ông ý nhìn mình nhưng mình cũng ko chắc có đúng là nhìn mình thật ko? ) Nói chuyện mà 1 mắt nhìn mình, 1 mắt nhìn tận đâu đâu )...Hóa ra là bác ý bị lé :P Xong việc, trên đường về nhà mua 1 que kem 5k ngồi mút, cơn đói bỗng dưng đỡ đi nhanh chóng, từ sáng đến chiều chưa có gì vào bụng, đời mình cũng có lúc thế này đây ) Nhưng mà thấy vui, vẫn cảm thấy may mắn lắm, bên kia họ cũng nhận mình vào làm cộng tác viên mục quảng cáo rồi...Nhiều khi ko có cái này nhưng lại được bù lại những cái khác, qua rồi cái thời mình vẫn còn sống dựa vào tiền ng khác, từ nay
    "Bàn tay ta làm nên tất cả...
    Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"
    Và "Có làm thì mới có ăn
    Ko dưng ai dễ đem phần đến cho"


  37. TNXM*
    Bản mu rùa
    (182/123)
    #35
    Quạ mày câu vìu nhiều quá đấy, kể đoạn Trà My phịch mày đi. Anh thương
    Awesome! Thằng nát rượu
    Đời gặp vỉa!


  38. TNXM*
    (178/121)
    #36
    Bạn thân là đây!! )@Trà My


    Mình có cô bạn (cứ cho là bạn thân duy nhất cũng đc ) chơi từ những năm cấp 3, đầu tiên vào lớp 10 là mình đánh nó ra oai (hồi cấp 3 mình quậy lắm mà ) xong một thời gian sau thấy tính nó hay, hợp cạ thế là chơi thân với nhau luôn, đến khi lên đại học thì mỗi đứa học một nơi nên cũng ít chơi, nhưng vẫn thân, mỗi lần nó ra Hà Nội là mình cho nó ở ké nhà có khi hàng tháng trời, nuôi nó, có khó khăn gì mình giúp hết!


    Đợt Tết vừa rồi mình về quê, gọi điện cho nó nhiều mà ko thấy nó nhấc máy, xong rồi đi chơi gặp nó cũng ko thấy nó chào, mình cứ đinh ninh là chắc nó chả muốn chơi với mình nữa nên cũng chả liên lạc gì thêm, nhưng đợt này thấy nó gọi mình liên tục rủ đi chơi, bảo tao giờ làm ở Hà Nội, mình cũng thấy vui trong lòng, nghĩ nó chơi lại với mình rồi, rồi hôm nay thấy nó bảo công ty tao đang tuyển người, mày có muốn đi làm thì đến đây! Thực ra mình cũng tò mò muốn biết nó làm gì hơn là tìm việc, vì công ty nó quá xa nơi mình ở....


    Đến nơi cô bạn thân đon đả ra chào, đưa mình vào công ty, trình chứng minh thư rồi mình nhận 1 cái thẻ đeo vào cổ, mình đã thấy ngờ ngợ, nó bảo đến đây xin việc mà sao lại ko cần hồ sơ, lại chả cần phải phỏng vấn gì luôn, cty kiểu gì đây? cty ma à? Thôi thì mình cũng làm theo hướng dẫn cô bạn xem là cái gì, hóa ra vào 1 cái phòng, rồi một lô lốc các "giảng sư" thuyết trình và thuyết phục khách hàng mua sản phẩm và trở thành bán hàng đa cấp cho nó! há há!! )


    Thôi, thế là biết rồi, cái trò lừa nhau, làm hàng nhau mình còn lạ gì, thôi đã lỡ đến đây rồi mình đành cố ngồi chịu trận nghe chúng nó thuyết trình về công ty nó vậy, mình đang ngồi ôm đầu thất vọng thì bị 1 con mụ áo trắng lôi lên sân khấu bắt vẽ cái đường khỉ gió gì ấy mà chỉ 4 nét phải đi qua được hết 9 chấm! Mình chả muốn suy nghĩ gì cứ thế vẽ đại xong về chỗ! Thế là được thể con mụ ấy bắt đầu bôi bác mình :"Đấy!!! Các bạn thấy chưa, ko thể đi qua được hết 9 chấm!! đây chỉ là bài kiểm tra đầu vào của 1 trường mầm non bên Nhật thôi ạ!"


    Đéo gì, con chó, dám sỉ nhục mình, ý nói mình ko bằng 1 đứa mẫu giáo, ức trong người lắm nhưng mình đành nín nhịn, chịu trận thêm 1 con điên nữa lên diễn thuyết, giọng thì vừa ngọng vừa nói lắp, nói để thuyết phục ng khác mà thiếu tự nhiên, ko thuộc bài diễn thuyết, chỉ được cái hô khẩu hiệu là to ko ai bằng!, sau con điên này là 1 thằng Tàu khựa, mình đã ghét bọn đa cấp thì chớ, giờ lại phải ngồi nghe thằng Tàu khựa này nó giảng giải như nó là bố mình, ức chế tập 2!! Thằng phiên dịch bên cạnh chân vòng kiềng, mình nhìn đôi giày cũ nát của nó, rồi nhìn lên thắt lưng, cũng là đồ cũ, mường tượng thứ gì ở bên dưới cái thắt lưng ấy rồi bịt mồm cười 1 mình, mà cái bọn nhân viên ở đây đứa nào cũng nhìn kiểu bệnh bệnh ấy =)) đúng cái kiểu ở đời thực éo làm nên cơm cháo gì nên phải đi bán hàng đa cấp, mình thì chả khinh bỉ gì nhưng cũng ko đánh giá cao chúng nó!


    Í ẹ =)) Cuối cùng cũng kết thúc 1 giờ thuyết trình của chúng nó, mình toan trốn về thì bị "con bạn thân" níu áo kéo lại, mày thấy thế nào? Có thấy hay ko =)) Sặc, tý ngất, mình bắt đầu suy nghĩ mông lung, mình chơi với nó bao lâu nay nhưng thực sự mình đã hiểu được nó chưa nhỉ? 1 là nó đang bị bọn kia lừa, 2 là nó đang lừa mình! Mình bảo thôi cái này có lẽ tao ko làm được mày ạ, thì 1 mụ già ở đâu chạy đến, bắt mình ngồi nghe nó giảng giải về cty đa cấp của nó, ngồi nghe được tầm 15 phút thì mình ko thể chịu đựng thêm được nữa, mình nói thẳng vơi bà ấy :"Thế này chị ạ! E xin chen ngang vào lời nói của chị 1 tý, mấy điều này lúc nãy ngồi 1 tiếng e cũng nghe hết rồi, bây giờ để khỏi tốn thời gian của chị và cả của e nữa thì e có ý kiến là để e về suy nghĩ đã, chị ko cần nói thêm gì nữa đâu ạ!"


    Bà ý nghe xong có vẻ nản nhưng vẫn cố mồi chài mình thêm hơn chục phút nữa, éo gì, đúng là éo có tự trọng, mình toan đứng dậy đi về thì thằng Tàu khựa thổ tả lúc nãy lại nói chuyện với mình, lão hỏi bạn có biết bạn cần gì trong cuộc sống của bạn ko? Mình vênh mặt lên bảo ko biết, lão tỏ vẻ khinh bỉ rồi bồi thêm:"cuộc sống có nhiều thứ, ví dụ tình bạn, sự nghiệp, yêu, nhà cửa, xe cộ, gia đình v.v..." Hô hô, chưa biết ai ngu ở đây Tàu khựa à, vì tao ko thích trả lời những câu hỏi mà AI CŨNG BIẾT CÂU TRẢ LỜI LÀ GÌ ĐẤY!! tao éo phải là con rối để trả lời những câu hỏi mà chúng mày muốn tao trả lời theo cái cách của chúng mày, thế đấy bọn đa cấp ạ!


    Mình nhức hết cả đít định chạy về thì một lần nữa 1 anh chàng còn trẻ chạy lại hành mình tiếp, mình theo lịch sự phải ngồi lại, rồi nó xổ ra 1 tràng khác, cuối cùng chốt hạ, anh thấy e có vẻ ko tự tin, e hãy lựa chọn đi, hợp tác với bọn anh hoặc e vẫn lại là cô bé thất nghiệp, tự ti v.v...


    ha ha, hồi trước nghe mấy câu dè bỉu này mình sẽ sưng sỉa mặt mày lắm, nhưng giờ nghe mình chỉ thấy khinh bỉ đứa thốt ra mấy câu kiểu đấy, cái kiểu éo hiểu gì về ng khác nhưng cứ thích phán như đúng rồi, cái kiểu dìm hàng ng khác để nâng bi mình ấy mà, đm thối lắm a ạ, mình cáo lỗi xin về vì bận, có tiếng nói vọng sau lưng :"Ô kìa, sao lại để chị ấy đi như vậy" ) Haha chúng mày thấy người như mèo thấy mỡ ấy nhỉ? Làm gì mà bám váy tao kinh thế? Chắc thấy mình ít nói, nhìn có vẻ hiền lành nên mới bị chúng mày bảo là ko có tự tin??! Vì thực ra mình ko muốn làm bẽ mặt người khác, mình ko muốn nói thẳng ra những điều mình đang suy nghĩ, chúng mày chỉ được dạy cách phỉnh người khác nhưng chưa đi sâu vào được tâm lý ng khác để đọc được suy nghĩ của họ đâu!


    Con bạn thân thân mến, nếu mày đọc được những dòng này thì tao muốn nói là tao có đủ tiền để bao mày đi ăn, đi chơi, nhưng tiền để vào chỗ của mày thì ko bao giờ, hồi cấp 3 tao chơi thân với mày vì cứ ngỡ mày có suy nghĩ, cách sống giống tao, nhưng mà giờ thấy hơi thất vọng, 2 chúng ta giờ đã ko chung 1 con đường nữa từ lâu rồi! Quan điểm sống của mày quá khác của tao! Hi vọng mày đang ý thức được mày đang làm gì, nhưng mà cái kiểu tự dưng liên lạc lại của mày thì tao đã biết vì mục đích gì rồi (nếu tao nghĩ oan cho mày thì tao xin lỗi, tao chỉ sợ mày bị ng ta lừa phỉnh mà tao ko nói cho mày biết thì mới là lỗi của tao! nhưng sự thật là từ xưa đến nay tao chưa bao giờ đánh giá cao mày!)

    p/s: mình ko có thành kiến gì về các bạn bán hàng đa cấp, xin lỗi nếu mình đụng chạm ai đó, chỉ là mình ko thích mấy ng đó, thế thôi
    Tiện thể, nói thêm quan điểm của mình về 1 ng bạn đúng nghĩa, nhớ ngày xưa mình cũng có 1 cô bạn coi là thân, và mỗi lần có anh nào tán mình đều bị bạn ý phá, và phá theo cách đê tiện nhất ý! mình tởn bạn ý đến già ) cho nên với mình thì ko quan trọng chơi với nhau bao lâu, quan trọng nhất là sự hợp nhau, đến nỗi ng này nhìn là biết ng kia đang nghĩ gì và luôn về phe bạn mình, quan trọng nhì là tình cảm dành cho nhau, yêu quý nhau, trung thực, chân thành, chung thủy với nhau, gọi là trung thành, đó là lý do vì sao mình rất thích chó! Chấm hết!
    Awesome! Trái


  39. Stop here
    TNXM*
    (481/299)
    #37
    Sau khi đọc bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương thì Trà My có làm thơ phụ hoạ như này.

    Thân em như quả mít trên cây
    Da nó xù xì, múi nó dầy
    Quân tử có thương thì đóng cọc,
    Xin đừng mân mó, nhựa ra tay.
    (Hồ Xuân Hương)

    ô hô hay quá!!!
    Xúc xích Đức em ăn
    Thân ngắn nhưng mình tròn
    Khen ai khéo tạc hình hay thế
    Đút vừa lỗ miệng, sướng lỗ trôn!!
    Awesome! Xom


  40. đáng ươu...
    Khoan cắt B tông
    (309/214)
    #38
    Sao ông Quạ cứ kể chuyện của cô Tra My nào ấy? Đọc chả hiểu cái mô tê gì cả. Sao hâm thế hả ông???
    ~ Em là để yêu ~


  41. TNXM*
    (178/121)
    #39
    Quạ hiện đang offline Mặc định Trà My kể chuyện nhà Chùa
    Kể chuyện nhà chùa nhé

    Cách đây tầm 3 năm, tức cũng khá lâu rồi đấy lúc đấy mình còn trẻ con, cha nuôi và mấy người nữa rủ mình đi chơi, qua 1 cái chùa ở gần Hà Nội (cách Hà Nội tầm 60 km) để uống rượu, xin lỗi mình ko muốn nêu danh tính cái chùa này ra, nhưng gợi ý là nó đi theo mép sông Hồng, từ huyện Gia Lâm đi, và bật mí thêm xung quanh chùa đó thì cũng có rất nhiều đền chùa khác nữa (mọi người có ai biết đây là tỉnh nào ko ạ he he :P), đây là một nơi khá nổi tiếng nhưng cũng khá hẻo lánh!

    Lúc đầu nghe đi chùa mà lại uống rượu mình đã thấy bất ngờ (hồi đấy còn ngu ngơ chưa biết gì) thì cũng thử đi xem sao, mở rộng tầm mắt! Đến nơi thì thấy đây là một ngôi chùa khá đẹp, có những bậc thang ngoằn ngoèo, có 1 cây cổ thụ lớn trước cổng chùa, trong chùa cũng khá nhiều cây cổ thụ, 1 con chó, 1 con mèo, dù đã hơn 3 năm rồi nhưng mình vẫn nhớ rất rõ hôm đó chùa mất điện, mọi người đến và ngồi vào 1 nơi kín đáo dành cho sư trụ trì tiếp khách, trụ trì xuất hiện, bộ mặt đỏ ngầu, với lời giải thích:"Mọi người đợi lâu chưa? Tôi mới đi uống rượu bên kia về!"

    Mình hơi bị sock 1 tý nhưng vẫn tự nhủ lòng trên đời này chả có việc quái gì mà ko thể! ) Trụ trì bắt đầu thắp nến, sai ni cô chú tiểu các thứ:"Chúng mày vào bếp lấy thịt ra đây cho tao!!" Xong rồi tiện thể sai bảo thêm cả mình:"Con bé này là bạn mấy anh hả? Mày thích ăn gì thì xuống bếp lấy mà ăn! Có can rượu mang lên đây luôn!"
    Đêm tối ko có đèn nhưng nhà bếp gần đó nên mình ko sợ, cái đầu tiên đập vào mắt mình khi xuống nhà bếp là 2 mâm cỗ đầy đủ với xôi, thịt gà, chân lợn, giò chả! Mở tủ lạnh ra, thấy tầm 1 chục quả trứng vịt ) vài bó rau, mình tý ngất, nhưng nghĩ thầm sư cũng chỉ là người mà thôi, ko có đạm thì lấy đếch gì mà sống =)) Bên cạnh tủ lạnh là 2 can rượu 5 lít to đùng, mình xách 1 can lên!

    Mình thật thà hỏi sư:"Ông ơi ông cũng ăn thịt à?" (Ngơ thế chứ lị) Thế là bị quát :"Mày biết đếch gì mà nói?! Ko ăn thịt lấy gì mà nhậu??" Xong rồi mình chê thịt gà ko ngon. Ngồi 1 lúc thì lại làm nũng cha nuôi đòi về, vì hồi đó mình cóc biết uống rượu, nhìn mấy ông uống rượu chém gió mà chả có việc gì làm, thấy vậy ông sư chỉ vào mặt mình thế này:
    - Mày câm mồm đi, nhìn mày như con đĩ ấy, chả làm được cái đéo gì cả!!! (nguyên văn)

    Mình há mồm kinh ngạc, rồi cũng chẳng nể nang gì nữa, phang luôn vào mặt nó:
    - Ơ, địt mẹ cái thằng sư này, tao là tao ỉa vào cái chùa của mày nhé!!! (nguyên văn)
    Ông sư đứng dậy định giơ tay tát vào mặt mình thì cha nuôi can lại bảo mình sư say quá rồi, con chấp làm gì? Rồi chửi thằng sư nọ:" Tao nể mày hôm nay mời tao lên đây uống rượu ko thì tao uýnh mày nhè con mẹ mày ra nhé!! Mày tưởng mày làm trụ trì mà to hả?? Nếu mày nể tao thì mày cũng phải nể bạn tao rõ chửa??"

    Sư thấy mọi người nóng lên bắt đầu dịu xuống:"Thôi làm gì nóng tính thế? Tại tôi thấy nó đi với ông như vậy tôi tưởng nó là bồ của ông!!" (vãi chưởng)

    Mình bực mình ra ngoài cổng, nơi đây có 1 cái nhà sàn thấp khá rộng, chắc để bảo vệ chùa ngủ, mình vẫn còn nhớ kỉ niệm ở đây muỗi nhiều ko tả xiết! Mình chạy ra cổng định ra bắt taxi về thì các ni cô ở đó cho biết đó là chuyện bình thường, con giận làm gì, đêm khuya đứng ngoài chùa nhiều đứa nghiện ngập lắm con vào đi!! vì đứng ngoài cổng 1 lúc lâu nên giờ mình vẫn còn nhớ như in cây cổ thụ ngoài chùa, hình dáng ngôi chùa ra sao!

    ĐÚng là "nothing is impossible" cả nhà nhỉ?
    P/S: Hình ảnh này là đường đi ra chùa đó!

    Bình luận của anh Quạ: Chả biết tại sao lại có ni cô ở trong chùa có ông trụ trì là nam giới!!!
    Awesome! pink, Tequila, VJDL


  42. TNXM*
    (387/257)
    #40
    Anh thấy Trà Mi có tài đấy. Nhịp điệu câu rất trong sáng, đọc lên, tưởng tượng ra như thể một cô gái trẻ, có nhan sắc và tự tin đang tuôn tất cả những gì từ thắt lưng cô trở lên ra bán phím, với một sự chân thành và hồn nhiên hiếm có.


  43. TNXM*
    (387/257)
    #41

    Bình luận của anh Quạ: Chả biết tại sao lại có ni cô ở trong chùa có ông trụ trì là nam giới!!!
      — Quạ

    Các tiểu tiết về kỹ thuật này không gây một hiệu quả gì nếu không có các diễn giải nào đó.


  44. Phải Gió
    o TNXM*
    (146/45)
    #42
    Trà My viết hay nhỉ Miêu nhỉ.

    Giọng Miêu quen quen không biết có phải thằng nào cũ cũ mới đổi nick không nhỉ.


  45. TNXM*
    (178/121)
    #43
    Quạ hiện đang offline Mặc định 8/3 truyện của bạn Lộc
    Truyền thuyết Bubba

    1.Bubba là người Bubbabian ở nước Bubbabic, người Bubba nói tiếng Bubba, tiếng Bubba nói ra không ai hiểu, người Bubba nói chuyện với nhau cũng không hiểu, thế là sinh ra mâu thuẫn chiến tranh, toàn bộ dân tộc Bubba bị hủy diệt, chỉ còn mỗi Bubba là còn sống. Lí do sống sót là khi có chiến tranh, người Bubba chia cặp ra quyết đấu, dân số lẻ, thế là thoát.



    Người Bubba có cuộc sống rất nguyên thuỷ, thường xăm hình lung tung lên quần áo, quần áo mặc lâu ngày bết vào thành hình xăm trông rất sống động. Trẻ con sinh ra thì được xăm chữ "trẻ con" vào mông, đến lúc lớn lại bị nọc ra thêm vào phía trước hai chữ "đéo phải", nói chung là chả ra sao hết. Nền văn hóa của người Bubba cũng khá đa dạng, chữ viết kỳ diệu vô cùng, mỗi người một kiểu, viết ra ai cũng hiểu, có điều chả ai hiểu đúng.



    Lại nói chuyện người Bubba bị tuyệt chủng, ở trên vừa nói nguyên nhân do nội chiến là nói phét đấy, thực ra chuyện là thế này. Không biết ở đâu, tự nhiên lại xuất hiện một con quái vật Heo Ăn Thịt Người ( … khi phát âm phải kèm theo “aaaaaaaaaa” …). Con Heo có thân hình khổng lồ, vừa đi vừa kể truyện cười, người nào nghe thấy mà cất tiếng cười thì đều hóa thành đá rồi bị nuốt chửng, rất là đáng sợ…



    Bubba vốn là một cậu bé mồ côi, cha mẹ Bubba chết từ hồi họ còn nhỏ, rốt cuộc Bubba là do người khác đẻ ra, chuyện này mặc định thế rồi, không phải tranh cãi làm gì cả. Bubba từ lúc mới sinh ra đã có tướng lạ, theo như hàng xóm kể lại thì lúc đó có vị thần tiên bay qua, bay qua bay lại, tưới một thứ ánh sáng trắng như sữa xuống nhà Bubba, đang làm phép phù hộ thì bị dân làng tưởng là chim sữa liền đứng dưới dùng mấy viên đá to như quả dưa hấu ném cho mấy phát, quả nhiên vị tiên xây xẩm mặt mũi, gẫy cánh rơi xuống, bị dân làng xúm vào xâu xé đem ra xẻ thịt, cuối cùng khiến Bubba trở thành kẻ được phù hộ có một nửa – gọi là Bubba The Half-Arse. Bubba lớn lên, không có ai chăm sóc, không hiểu làm sao lại lớn lên được, cái này thì người chép sử là tôi cũng không thể lý giải, đành cho qua. Nói tiếp chuyện Bubba lớn lên đến năm Lợn thứ 289 thì có loạn Heo Ăn Thịt Người tấn công đất nước, Bubba không hề hay biết vẫn thường lên rừng câu cá trộm, một lần câu được một lòai chim lạ, con chim có chân tay mặt mũi như người, nói chung cái gì cũng giống người, có mỗi một điều là người thì không thể bị mắc vào câu được, như vậy nhất định là chim rồi. Con chim bị bắt, sợ hãi vô cùng, thanh minh thế nào Bubba cũng không tin là người, đang chuẩn bị mài dao làm thịt, vị chim này sợ hãi quá đành rút trong túi ra một chiếc nhẫn rất đẹp có khắc Cổ Ngữ đưa cho Bubba xin tha mạng, nói rằng đây chính là Nhẫn Thần có sức mạnh vô cùng, người đeo vào có thể đi mây về gió,ước gì được nấy. Bubba nghe xong cũng cảm thấy bùi tai, liền nhận lấy chiếc nhẫn, bỏ vào túi rồi… rốt cuộc vẫn làm thịt con chim nọ… . Bubba sau khi từ trên rừng trở về, nghe tin đức vua ban chiếu, kẻ nào giết được Heo quái, cứu nguy cho đất nước thì nhà vua nguyện sẽ lấy người đó. Bubba nghe xong rất hứng thú, quyết định ra đi, lại nhớ tới lời của con chim kia liền lấy chiếc Nhẫn Thần đeo vào, đoạn xoay một cái, thấy hào quang tỏa ra khắp người, đang sung sướng thì ánh sáng lại tắt ngấm, liền rút nhẫn ra nhìn kĩ thì thấy có dòng chữ mờ mờ “ Ring of the Lords - Made in China”. Bubba quả này rất là thất vọng, đành bắt xe đi về phía chiến trường, lòng thầm chửi con chim tráo trở lừa đảo…Tao mà bắt đc lần nữa tao thịt



    Lại nói tiếp Con Heo Ăn Thịt Người đã tiến về phía thủ đô, biết bao người bị nó kể chuyện cười rồi hóa đá, phải làm thức ăn cho heo. Dân số Bubba giảm xuống một nửa, rất may tới lúc đó thì Bubba xuất hiện… một người một heo, đối mặt nhìn nhau, căng thẳng vô cùng… cuối cùng con heo phá vỡ sự im lặng bằng một truyện cười về Vôva, Bubba nghe xong cười ngặt nghẽo, lại hóa đá, ngu thế cơ chứ . Nhưng rất may, như đã nói thì người Bubba nào cũng tên là Bubba, cho nên vị Bubba vừa rồi không phải Bubba The Half-Arse. Bubba lúc này đang loay hoay tìm cách gỡ trộm sắt ở nhà ga thủ đô để đem bán hòan toàn không hay biết rằng tác giả và độc giả đang nhìn hắn chăm chú, này này … mọi ngươi đang nhìn đấy đồ ngu, đừng có ngoáy mũi thế đi … thế là Bubba ngúng nguẩy bỏ đi, túi đựng căng phồng toàn sắt vụn. Đang đi thì quái Heo xuất hiện trước mặt, Bubba bỡ ngỡ lắm, chưa thấy heo to thế này bao giờ, liền đứng lại nhìn, con Heo khinh khỉnh nhếch mép rồi kể một truyện cười rẻ tiền, ai ngờ vừa cất tiếng nói được một câu thì bị Bubba trả lời một cáchngạc nhiên “ Trời, heo biết nói tiếng người…” con Heo bị một đòn chí tử nhất từ lúc xuất hiện tới giờ, thoáng sững sờ rồi cứ thế ôm mặt khóc bỏ chạy, không hề để ý tới phía trước có tiếng đám đông lao xao “ tàu hỏa trật đường ray đang lao tới kìa” … … …



    Thế là Bubba của chúng ta được đức vua ban thưởng hậu hĩnh rồi lấy làm vợ/chồng, cuộc sống rất là hạnh phúc.

    --------

    2.Lại nói chuyện Bubba the Half-Arse sau khi kết hôn với đức vua, được ba năm sau đức vua băng hà, Bubba hết sức buồn bã trong lúc không để ý đã đẻ liền 3 đứa con. Ba đứa bé mới đẻ ra đã bị dị tật, mông mọc đầy mụn, không thể xăm chữ “trẻ con” lên được, hết sức kỳ quái. Sau khi lên mạng tìm hiểu mới biết được nguyên nhân là do lời nguyền rủa của con quái Heo ám vào. Cách hóa giải cũng không phải là không có, chỉ là không ai biết cả. Trong lúc hoang mang, Bubba có một giấc mơ lạ kỳ, có một ông già râu tóc bạc phơ xuất hiện , tay cầm bức ảnh có hình của Maria Ozawa, khẽ mỉm cười rồi hỏi “đố con, hình này là hình gì?”. Bubba đang hoang mang không biết trả lời sao thì lại có một ông tiên khác đột ngột hiện ra đá vào mông ông tiên trước, miệng lầm bầm “nhầm rồi đồ ngu”, nói đoạn cả hai đều biến mất. Bubba giật mình tỉnh giấc, vội cho người đi mời Sữa Tử vào hỏi ý nghĩa giấc mơ. Sữa Tử nghe kể xong, vội đưa ngón tay lên đếm, đếm được một lúc thì giật mình thưa “ thần trước nay có mười ngón tay, bây giờ đếm đi đếm lại vẫn đủ mười, quả nhiên không phải là điểm lành, xem ra tình thế rất là hung hiểm, muốn hóa giải chỉ còn cách nhờ đến Bị Thịt Đại Sư ở vùng nọ mà thôi.” Bubba hỏi luôn “có phải là bé Bị Thịt ba ngày không ị được ở blog trước đây không, hắn trở thành Bị Thịt Đại Sư từ lúc nào thế?” Sữa Tử thở dài thưa “ đấy là do tác giả bộ truyện này vừa mới nghĩ ra thôi, thật là hết sức tùy tiện …( tác giả kiểm duyệt mất một đoạn lời thoại của nhân vật)… ” hai người nói xong đều quyết định lên đường luôn … cũng bởi tác giả quả nhiên lười biếng tùy tiện, lật sang trang bên cạnh đã thấy đến nơi rồi, mà thực ra những chuyện du hành ký sự rắc rối như vậy, tôi cũng không thể vừa uống sữa vừa viết ra được, bạn đọc tôt nhất đừng thắc mắc làm gì…





    Lại nói Bubba gặp Bị Thịt Đại Sư, đi tới nơi mới biết đại sư đã vân du từ lâu, vốn không còn ở đó nữa, trong nhà đại sư chỉ còn một bức tượng làm bằng kim loại, thoạt nhìn giống hệt như người thật, ở miệng có dòng chữ “bỏ xèng vào đây”. Bubba liền theo lời hướng dẫn, cho vào miệng bức tượng hai đồng xu vàng, đoạn lùi lại hội hộp chờ đợi. Bức tượng vẻ mặt trở nên trầm trọng, mồ hôi toát ra khắp người, mặt đỏ gân xanh, dáng vẻ cực kỳ khổ sở, mãi sau mới có tiếng nổ đánh bụp một cái, từ mông của bức tượng bắn ra một mảnh giấy nhỏ. Bubba nhặt lên đọc “đồ ngu, không hỏi gì thì làm sao ta trả lời được”, vội cả kinh quỳ sụp xuống lạy rồi trình bày nguyên nhân tới đây, mong đại sư chỉ dạy cách hóa giải lời nguyền, nói xong lại bỏ thêm 2 xèng vào, bức tượng lại uốn éo một lúc rồi ị ra tờ giấy có 2 chữ “đéo biết”. Bubba buồn bã tuyệt vọng quay người bỏ đi thì đột nhiên lại thấy chiếc máy rơi thêm ra dòng chữ “đùa đấy”. Quả này thật là dở khóc dở cười, không biết làm sao, đành quay đút thêm hẳn 5 xèng vào, lần này không phải đợi lâu, bức tượng ị ngay ra một bức họa, có vẻ như đánh dấu vị trí của nơi nào đó.



    Bubba mừng rỡ, vội lạy ta bức tượng rồi cầm tờ giấy nhảy sang khung tranh bên cạnh là phòng của Sữa Tử. Sữa Tử đang ngồi ị thì thấy Bubba đột nhiên nhảy vào cũng không hề giật mình, quả nhiên có phong thái của bậc đại trí, chỉ lịch sự mời Bubba ngồi xuống ị cùng. Bubba ngồi xuống rồi đưa mảnh giấy cho Sữa Tử xem, Sữa Tử nhìn hồi lâu rồi nói :”ta biết chỗ này”. Hóa ra nơi đây chính là trang trại của chú Tôm, nghe nói nơi này có linh khí lạ lùng, rất nhiều kỳ nhân quái thú đều về đây tụ tập, nhất định là có cách giúp đỡ. Bubba nghe xong mừng rỡ, kéo quần đứng dậy đi luôn.



    Đường đến trang trại của chú Tom vô cùng trắc trở khó khăn, vừa xa vừa rộng, vừa dài vừa xanh, rất là khó đi. Không những thế, trên đường còn có biết bao gian khó nguy hiểm như bộ tộc ăn thịt người, cứ thấy bóng dáng con người là thèm khát xông vào ăn thịt nhau. Như ở vùng nọ có ông Bụt Hắc Ám, rất thích chơi trò đánh rơi rìu xuống hồ rồi ngồi khóc thút thít để lừa khách đi đường. Lại như có loại Quỷ Mông, loại quỷ này vừa nhỏ vừa to, rất là hung hãn, chỉ thích cắn vào mông người đi đường rồi bám lấy đợi lúc đông người thì xì hơi đánh rắm khiến cho người bị nó bám vào rất là mất mặt xấu hổ. Lại như có loại Thỏ Đồng Hồ, to như con bò, vừa dữ vừa khỏe, móng vuốt sắc bén, cứ thấy người là xúm lại hỏi giờ, khiến nạn nhân bị quấy rối đến mức quên cả thời gian rồi lạc lối trong rừng đến chết. Hay như là Cánh Cụt Lông Dài không làm gì cả, chỉ rình xem có hai người đi chung với nhau là chạy qua trước mặt thu hút chú ý rồi chạy mất, người đi đường nhìn thấy sẽ cãi nhau xem con vừa rồi có phải là cánh cụt hay không, nếu là cánh cụt thì sao lại sống ở trong rừng, cuối cùng là cãi nhau tới mức lưỡng bại câu thương, cả hai đều mất hết lý trí, thê thảm vô cùng. Vẫn còn nhiều nhiều loại quái vật hoang dã, kỳ nhân dị thú, đáng sợ hơn nhiều, khiến cho đoạn đường đi tới trang trại của chú Tom cực kỳ khó khăn. Rốt cuộc Bubba bắt máy bay bay tới, hòan toàn không hề trải qua chuyện gì nguy hiểm cả.



    Bubba chân vừa bước xuống sân bay đã thấy Sữa Tử đang đi lại trong đám đông phía xa, vội bước lại, chưa kịp hỏi gì đã thấy Sữa Tử giơ lên một tấm biển “Đã lâu không được xuất hiện, hiện giờ tôi đang vào vai nhân vật quần chúng, yêu cầu không làm phiền” Bubba hiểu ra, lại thấy Sữa Tử lè lưỡi xóa bảng rồi viết thêm dòng chữ “Nói gì thì nói, cậu là ai vậy?” nói đoạn ném cái bảng đi rồi chạy mất, quả thật là khó hiểu. Đằng xa có tiếng người gào lên “Ahhhhhhhhh, my eyes” có lẽ là bị tấm bảng rơi trúng, có điều những việc này hoàn toàn đều là những việc tiểu tiết không đáng kể ra, bạn đọc không cần để ý làm gì.



    Bubba đang phân tâm vì tiếng kêu thương tâm kia thì chân bước vô tình đá phải một vật vừa mềm vừa tròn, lại nghe xa xa có tiếng “Ahhhhhhhh, my brain”, tiếng gào đau đớn nhưng cũng có ba phần mừng rỡ, quả thật khó hiểu. Bubba đang luống cuống cầm cái vật tròn kia đưa lên không biết làm gì thì có một người chạy tới bên cạnh, chộp lấy vật tròn đó rồi nhét vào mũi, hít một cái, đột nhiên có cảm giác biến thành người. Nhân vật này quay lại nhìn Bubba rồi mỉm cười vẻ biết ơn “không có cậu đá vào thì không biết bao giờ ta mới tìm lại được não của mình nữa”, lần này đến lượt Bubba gào lên “Ahhhhhhhhhhhhh”… viết đến đây mới nhớ, đây là truyện ngắn lãng mạn vể cuộc phiêu lưu của Bubba, hoàn toàn không phải là truyện mẹ kể bé nghe lúc đi ngủ, thế nên những chuyện đáng sợ như vừa rồi có lẽ không nên xuất hiện quá nhiều, tôi xin cáo lỗi cùng bạn đọc…



    Bubba sau khi đã hồi tỉnh, liền bắt chuyện với nhân vật kia, hóa ra vị này cũng đang đi đến làm gia sư ở trang trại chú Tom, thấy Bubba có vẻ không tin liền đưa ra một tấm thẻ có đóng dấu của Bộ Trưởng Bộ Ngực, chiếc thẻ dài một mét nặng năm cân chỉ ghi vẻn vẹn mấy chữ “Thầy giáo (chấm chấm chấm) nhưng mà tốt” quả thật là hiếm có, Bubba xem xong lòng tin được củng cố, liền thổ lộ hết tâm sự với Hoang Tưởng. Hoang Tưởng nghe Bubba kể xong thở dài rồi nói “Đỗ Ngọc tôi cũng là bậc từng trải, có điều đối với chuyện mà các hạ vừa kể xong, hoàn toàn không hiểu gì cả, có thể nói lại lần nữa không?” vẻ mặt hết sức hớn hở. Bubba hết sức nhẫn nại giải thích mục đích của mình tới trang trại chú Tom, giải thích xong lại giải thích tiếp …nói đi nói lại … thực ra bản thân tôi là tác giả cũng quên mất mục đích chuyến đi này rồi … hay là chúng ta cứ tùy tiện đi tìm cách giải cứu thế giới hoặc truy đuổi bộ mông bị thất lạc vậy, mà việc này cũng quan trọng gì đâu, cứ tạm gác sang một bên đã, thế nhé, còn giờ tiếp tục câu chuyện nào…



    Bubba và Hoang Tưởng sau khi nói chuyện thì cảm thấy rất hợp ý nhau, một người thì lắm chuyện lắm mồm, léo nhéo suốt cả ngày, còn người kia nghe chuyện thì gật gù không nói gì, nghe xong lại yêu cầu kể lại, cuối cùng chả hiểu gì hết,cả hai đều rất đắc ý, thật đúng là trời sinh một cặp, mỹ trung bất túc, đại đạo hồng lao, bốn dài hai ngắn cái gì gì gì đấy… vừa đi vừa nói, rốt cuộc đi tới một khu rừng nhỏ, bên trong có con bò đang đi đi lại lại, dáng vẻ băn khoăn, thấy hai người đi qua thì lộ vẻ mừng rỡ tiến lại nói chuyện. Hóa ra con bò này, mười năm trước là bò thường, nhưng về sau hấp thụ linh khí, bắt đầu biết vào web và đong gái, gần đây có sắm được một chiếc điện thoại di động loại xịn lại còn gặp được một nick bò rất hấp dẫn là “Cowxinh_thic_bo_sanh_dieu” . Hai người … à hai bò chat với nhau rất là thích, liền cho số để sms, vừa rồi bò ta nhận được tin nhắn rất mùi mẫn muốn hẹn hò, quả thực cực kỳ hạnh phúc. Vấn đề là… … … … móng bò không được thiết kế để sử dụng phím di động, quả thực giống đau khổ, không biết làm sao để reply, may mà nghe nói ở trang trại chú Tom có người có cách bèn nhờ Bubba và Hoang Tưởng tiện đường đi tới hỏi giúp. Bubba bản thân chuyện của mình còn không nhớ, nghe nhờ vả xong thì gật đầu đồng ý rồi quên luôn, còn Hoang Tưởng thì vẻ mặt quan tâm thân thiết, nói “Câu chuyện của cậu nghe thật là thú vị, có thể kể lại lần nữa không ?”… …
    Awesome! Tequila


  46. TNXM*
    (387/257)
    #44
    Tác giả đang theo đổi ngành gì mày biết không Quạ?


  47. TNXM*
    (178/121)
    #45
    Tác giả đang theo đổi ngành gì mày biết không Quạ?
      — Miêu
    Chắc là thằng này nó nghiên cứu Bubbadism. Anh Quạ đọc thấy vui thì cóp về đây cho dễ đọc chứ chả có ý gì hay tìm hiểu nó theo đổi cái gì!


  48. TNXM*
    (387/257)
    #46
    Anh tưởng vẫn của con My?


  49. TNXM*
    (178/121)
    #47
    Anh tưởng vẫn của con My?
      — Miêu
    Khồng. Viết tầm này thì không thể là con My được.


  50. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #48
    Còn mẩu truyện nào vui vui theo phong cách thế này bôi luôn lên đây một thể đi quạ!
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  51. TNXM*
    (178/121)
    #49
    Còn mẩu truyện nào vui vui theo phong cách thế này bôi luôn lên đây một thể đi quạ!
      — TTM
    Anh Quạ cũng định thế nhưng bạn trẻ khệnh khạng một thể với anh nên anh không làm thế nữa. Công nhận bạn TTM hãm vãi cả lương tháng!


  52. TNXM*
    (178/121)
    #50
    Những cái trúc trắc về công tác dịch thuật của anh Janus trong mắt anh Quạ là đầy chất tạo hình Phô vít nhưng dở thay, lại là những sai lạc có tính hệ thống. Thật đáng tiếc.

    Tiện thể là anh ghét thớt chúc tụng nên anh viết mấy dòng lấp chỗ trống để úp!


  53. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #51
    Anh Quạ cũng định thế nhưng bạn trẻ khệnh khạng một thể với anh nên anh không làm thế nữa. Công nhận bạn TTM hãm vãi cả lương tháng!
      — Quạ
    Thực ra là thế này:

    Ở một khu phố nọ có bọn trẻ con hay bày trò nghịch vào các buổi trưa, chúng la hét, chửi bới, đánh nhau... ồn ào như cái chợ vỡ không ai có thể chịu nổi. Một số người lớn đã đích thân ra góp ý, mắng mỏ, thậm chí đe doạ, nhưng vẫn không thể làm cho bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi chơi bớt nghịch phá đi. Có ông già nọ thấy vậy, nói rằng ông có thể trị được lũ trẻ. Người ta muốn ông chứng minh. Ông gật đầu.

    Ngay hôm ấy, ông mua một túi kẹo thật to, và đến nói với lũ trẻ rằng cứ thằng nào la hét to nhất, phá phách nhiều nhất thì sẽ được thưởng nhiều kẹo nhất, vì ông rất thích các tiếng ồn. Không cần nói ra cũng biết bọn trẻ vui mừng như thế nào, ngày hôm ấy chúng càng nghịch phá tợn, và dĩ nhiên được thưởng rất nhiều kẹo. Người lớn khu đó thấy vậy rất bực mình, và tìm đến ông già phàn nàn. Ông già trả lời rằng hãy xem điều gì sẽ xảy ra.

    Ngày hôm sau, bọn trẻ còn nghịch phá nhiều hơn, và tìm đến ông già mong được thưởng nhiều kẹo hơn, nhưng bọn chúng đã thất vọng: số kẹo hôm nay ít hơn hôm trước.

    Tưởng rằng như vậy chưa đủ ồn, hôm sau chúng bày đủ mọi trò tai quái nhất mà chúng có thể nghĩ ra. Nhưng lần này còn được cho ít kẹo hơn nữa. Bọn chúng hết sức bất mãn.

    Ngày hôm sau nữa thì không có kẹo, cho dù chúng đã hò hét khản giọng và đập phá bất cứ thứ gì có thể đập phá.

    Đến lúc này thì bon trẻ hết sức tức giận, vì chúng nghĩ công lao của chúng đã không được đền đáp xứng đáng. Một tên trong bọn mới đề xuất rằng hãy thôi tạo ra tiếng ồn vì như thế sẽ làm lão già chết tiệt thoả mãn trong khi lão chẳng còn cho chúng ta kẹo nữa. Dĩ nhiên ý kiến này được cả bọn đồng ý.

    Vậy là từ hôm sau, khu phố đó hết hẳn sự nghịch phá của bọn trẻ. Người ta đến tìm lão già nọ để nói lời cảm ơn, nhưng không thấy ông ta đâu nữa. Nghe nói ông ta đã đi hành tẩu, và hiện nay đang chơi ở một diễn đàn mạng nào đó...
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  54. TNXM*
    (178/121)
    #52
    Chả có gì khó hiểu khi một số người trẻ tuổi như bạn TTM đây thích tỏ ra là người sâu sắc cả. Anh Quạ có tìm hiểu qua và thấy TMM cũng có một số bài viết kiếm hiệp gì đó theo kiểu cù nách nhưng với anh Quạ những loại đó chả có gì hấp dẫn để anh Quạ quan tâm.

    Anh Quạ đến tầm này chỉ quan tâm đến những thứ tươi mới hứng khởi sáng tạo chứ những thứ ngụ ngôn ẩn dụ,nhai lại, dẻ dách...thì chưa bao giờ được vào list làm thế. Bạn TMM vội vàng một thể với anh Quạ còn đòi đóng vai ông già cho kẹo để gây ấn tượng với anh Quạ ư? Thật là hão huyền, bạn trẻ đóng vai nhọt mông khệnh khạng đi, anh Quạ sẽ thích ngay.


  55. Joke
    TNXM*
    Xóm Liều
    (512/340)
    #53
    Ố hề hề. Em đùa ấy mà. Anh quạ cứ bết tiếp đi đừng ngại.
    Cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh...


  56. TNXM*
    (311/208)
    #54

    Lại nói Bubba gặp Bị Thịt Đại Sư, đi tới nơi mới biết đại sư đã vân du từ lâu, vốn không còn ở đó nữa, trong nhà đại sư chỉ còn một bức tượng làm bằng kim loại, thoạt nhìn giống hệt như người thật, ở miệng có dòng chữ “bỏ xèng vào đây”. Bubba liền theo lời hướng dẫn, cho vào miệng bức tượng hai đồng xu vàng, đoạn lùi lại hội hộp chờ đợi. Bức tượng vẻ mặt trở nên trầm trọng, mồ hôi toát ra khắp người, mặt đỏ gân xanh, dáng vẻ cực kỳ khổ sở, mãi sau mới có tiếng nổ đánh bụp một cái, từ mông của bức tượng bắn ra một mảnh giấy nhỏ. Bubba nhặt lên đọc “đồ ngu, không hỏi gì thì làm sao ta trả lời được”, vội cả kinh quỳ sụp xuống lạy rồi trình bày nguyên nhân tới đây, mong đại sư chỉ dạy cách hóa giải lời nguyền, nói xong lại bỏ thêm 2 xèng vào, bức tượng lại uốn éo một lúc rồi ị ra tờ giấy có 2 chữ “đéo biết”. Bubba buồn bã tuyệt vọng quay người bỏ đi thì đột nhiên lại thấy chiếc máy rơi thêm ra dòng chữ “đùa đấy”. Quả này thật là dở khóc dở cười, không biết làm sao, đành quay đút thêm hẳn 5 xèng vào, lần này không phải đợi lâu, bức tượng ị ngay ra một bức họa, có vẻ như đánh dấu vị trí của nơi nào đó.



    Bubba mừng rỡ, vội lạy ta bức tượng rồi cầm tờ giấy nhảy sang khung tranh bên cạnh là phòng của Sữa Tử. Sữa Tử đang ngồi ị thì thấy Bubba đột nhiên nhảy vào cũng không hề giật mình, quả nhiên có phong thái của bậc đại trí, chỉ lịch sự mời Bubba ngồi xuống ị cùng.… …
      — Quạ
    Đọc đoạn nhí nhố này buồn cười dã man. Mình xin phép thuổng cái ý tưởng này để kể chuyện cho mấy vị siêu nhân ranh con nhà mình, thể nào chúng nó cũng cười sặc và nhắc đi nhắc lại liên tục. kha kha kha
    Ms. Thắm


  57. TNXM*
    (178/121)
    #55
    Quạ hiện đang offline Mặc định Trà My kể chuyện đám cưới
    Một bữa tiệc "Tây" giữa lòng Hà Nội

    Mọi người có muốn đọc những sự thật sau những anh tây hào nhoáng ko? Mình xin kể cho mà nghe 1 câu chuyện!

    Hôm nay mình có "vinh dự" được 1 anh Tây mời đến sinh nhật tại nhà anh ấy. Đến nơi thì cũng như bao tiệc đứng (buffer) khác, có người dọn thức ăn trải ra trên bàn phủ khăn trắng lịch sự mà hầu hết là những thức ăn nấu theo kiểu Pháp, đồ uống được riêng một batender pha chế với chi phí 15 USD/ giờ! Khá là đắt đỏ, tính toàn bộ tiệc hôm đấy chắc tầm hơn 2 ngàn USD...Nhưng tất cả đâu bõ bèn gì với 1 anh Tây lương tháng hơn 20 ngàn USD/ tháng kia chứ???

    Các chị "Me Tây" xúng xính và là lượt trong những bộ váy có phần thướt tha, có phần sexy khoe mông bẹn, nhưng đa số là khoe mông, đùi, vú dù hôm nay trời miền Bắc trở lanh v.v.. Anh Tây sinh nhật ngày 12.3 nhưng lại tổ chức 9.3 nguyên nhân là vì mẹ anh ta đến Việt Nam chơi, thăm con trai, và nhân dịp này tổ chức 1 thể!

    Ngày sinh nhật hôm nay anh Tây mời khá nhiều đồng nghiệp mà đa phần là cấp dưới đến dự tiệc, có lẽ bà mẹ anh Tây khá choáng và sock khi biết được con trai bà sang Việt Nam lại được những người dân da vàng chúng tôi cung phụng đến vậy phải ko? Mặc dù khi ở bên đất nước của da trắng, anh Tây cố lắm cũng chỉ đến chức hơn kĩ sư (như lời anh tâm sự với mình trước đây)...Có lẽ bà cũng sung sướng vô cùng khi bà lảm nhảm những câu tiếng Pháp vô nghĩa mà chỉ 1 hoặc 2 nhân viên cấp dưới của anh Tây kiên nhẫn lắm mới ngồi lại dịch cho mọi người nghe... Một hoặc 2 cô nhân viên khác ngồi chăm sóc bà già 80 tuổi mà thoạt nhìn qua cứ tưởng các cô thật yêu người già quá đi...

    Nhưng ai biết được đằng sau cái sự "yêu người già" ấy lại chính là "yêu sếp và nịnh mẹ sếp một tý mất gì đâu", cũng là văn hóa Việt Nam mình mà thôi! chính anh ngồi dịch đã rất láo khi biết mẹ sếp ko biết tiếng Việt nên đã nói "chém gió" với chúng tôi rằng:"Tôi nói với bà già ấy rồi, bảo A(tên anh Tây) tăng lương lên thì tôi mới dịch cho!" v.v... Ko biết đó là câu nói đùa hay thật nhưng ko nghĩ thì làm sao nói ra như vậy? Và những người xung quanh đó cười lên ha hả mặc cho bà cụ ngơ ngác ko hiểu, như một con thỏ lạc giữa bầy sói!!

    Cũng có thể mình nghĩ hơi quá, hơi xấu về mọi người chăng, nhưng còn 1 điều mà ko biết nên nói cho mọi người ko? Đó là trong tiệc sinh nhật này có 1 cô bé mặc váy hồng làm tất cả mọi loại bánh cho tiệc, và anh Tây thầm thì với mình, anh đã "3some" với người yêu anh và cô đó, sở dĩ a nói hết với mình vì mình và a khá thân, như 2 thằng đàn ông với nhau! 3some nghĩa là sex tập thể ấy! Mình nhìn cô ta, một thân thể gầy nhẳng, mặc 1 váy hồng hở cả lưng, lọt thỏm giữa những "Me Tây" khác, và các nhân viên của anh Tây, những người có vẻ ngoài lịch sự, có vẻ hơi lạc loài... Khi mình rủ anh Tây làm vài shoot Tequila với mình cho vui nhân dịp sinh nhật thì chị váy hồng chen ngang và uống mất chén của mình, mình cũng ko để ý lắm cho đến khi mình xin phép ra về thì nhận được câu nói vọng ra "Iam happy that she's leaving" nghĩa là tôi vui vì ả lượn ạ!!

    Hô hô, mình quay lại và chỉ thẳng mặt nó :"Cô rất là impolite(bất lịch sự)" Mình muốn nói thêm vài điều, khuyên nhủ ả 1 câu, nhưng chợt nghĩ lại thân ai nấy lo, ả cũng chả là gì giữa cuộc đời này của mình nên chả thèm bận tâm! Nhưng mình thấy buồn thay cho 1 bộ phận con gái Việt Nam! Mình biết anh Tây cho ả tiền, mình thấy thương hại cho ả, tại sao cứ phải làm con chó bám đít bọn Tây thế nhỉ? Mình biết ả đã sex tập thể với người yêu anh Tây, bây giờ thân với ng yêu anh Tây lắm...Chắc ả làm thế cũng chỉ để lấy lòng người yêu anh Tây, để được quấn đít đôi ấy! Ả cũng thích anh Tây bỏ mẹ đi, nhưng chỉ có cách quẩn đít người yêu anh thì mới ăn được tý dãi nó nhỏ ra thôi chứ!! Có thể mình nói hơi cực đoan! Nhưng mình nhìn mọi thứ theo cách của mình, nó xám xịt vậy đấy!

    Mình cũng nói thẳng với anh Tây: Anh nên dạy bạn anh cách đối xử với khách, tôi với anh chả là cái gì cả, cuối buổi tiệc tôi cũng về nhà như những người khác, xin đừng đánh đồng tôi với những người ở lại khi tiệc tàn"

    Mình đi chầm chậm dọc con đường về nhà mà ứa nước mắt, mình chỉ buồn nỗi buồn của mình, thế là tháng sau phải xa đây rồi, mình ko muốn chuyển đi nhưng phải thế thôi, mình luôn muốn cố định mà sao khó thế? Mình sẽ nhớ chợ hoa mỗi đêm cô đơn ra ngồi 1 mình, nhớ cái ngõ đầu nhà mình luôn đi tè lúc đêm khuya mỗi lúc gần về đến nhà, nhớ cái siêu thị luôn được chiêm ngưỡng mình lúc mình mới ngủ dậy nhìn xấu xí nhất, nhớ hàng bánh mỳ mình thường ăn vì lười nấu cơm, nhớ những cô bán hoa đạp xe nhọc nhằn đi bán giữa những ngày lễ tết v.v...

    Mỗi người đều có nối buồn riêng phải ko? Nhưng tại sao nỗi buồn của mình lại nhiều như vậy ....... Nỗi buồn quá bao la, dường như ko còn buồn cho riêng mình nữa!!


  58. TNXM*
    (387/257)
    #56
    Những cái trúc trắc về công tác dịch thuật của anh Janus trong mắt anh Quạ là đầy chất tạo hình Phô vít nhưng dở thay, lại là những sai lạc có tính hệ thống. Thật đáng tiếc.

    Tiện thể là anh ghét thớt chúc tụng nên anh viết mấy dòng lấp chỗ trống để úp!
      — Quạ

    Hãy bắt đầu bằng tâm lý một người đang đọc sách bằng tiếng nước ngoài. Thậm chí để trực quan hơn, anh sẽ bắt đầu bằng câu hỏi của Quạ: vừa đọc sách vừa tra từ điển à?

    Việc đọc được đúng các văn bản ngoại ngữ phức tạp về từ vựng và ngữ pháp, đòi hỏi một sự kiên nhẫn rất hiếm gặp, ít ra là rất hiếm gặp ở người Việt.

    Dịch đúng văn bản, thực tế là không cần thông minh lắm, nhưng cần tính tỉ mẩn nhẫn nại. Có rất ít đàn ông đạt được đức tính này của một người đàn bà bình thường. Đàn bà Việt ít khi làm người dịch sách, hay thậm chí nếu có làm thì cũng không đạt được độ chính xác cần thiết. Vì ở những người đàn bà này, trọng tâm sự tỉ mẩn của họ không đặt vào công việc dịch sách, nó đặt vào nỗi lo người chồng đang có triệu chứng liệt dương hơi sớm; hoặc đứa con có quá nhiều nét buồn trong cuộc sống, vì có một người mẹ hành nghề dịch sách, ví dụ thế.

    Đối với anh bây giờ, anh không thèm phán xét hay chê trách một bản dịch là tốt hay không tốt nữa. Anh chỉ quan tâm các đầu sách anh cần có bản dịch chưa, có rồi thì anh sẽ tìm đọc ngay. Nếu quyển sách tự phần đáy nội dung của nó mà tốt, anh sẽ còn đọc lại, có thể bằng bản tiếng Việt đã đọc, bản tiếng Việt sau này, hoặc bản tiếng Anh v.v... Một bản tiếng Việt tệ nhất, thì vẫn giúp anh rất nhiều cho việc đọc bản tiếng Anh vẫn chính quyển sách đó.
    Bất khả tiêu sầu


  59. Nhất
    TNXM*
    (91/57)
    #57
    Anh thấy rằng thằng van có đức tính tỉ mỉ nhẫn nại của đàn bà trong việc đọc sách ngoại ngữ mà nó không biết thêm nữa không ai nghi ngờ giờ van đã liệt dương đọc sách hay không đọc sách đối với nó không có gì khác nhau vì nó còn gì nữa đâu khi là một con đực liệt dương đàn bà tính-cái tính hay lại cái thì đúng hơn-.
    t24-312.9348


  60. TNXM*
    (178/121)
    #58
    Quạ hiện đang offline Mặc định Ôi bọn nghệ sỹ thật đểu hay câu chuyện Trà My đi xin chữ
    Định ko viết bài này đâu, nhưng thôi, mình muốn viết, ko đừng đc tay...

    Với cả viết về sự thật và viết 1 cách khách quan, ko vì tư thù cá nhân, mình hứa!

    Đúng là chó cắn áo rách, mình đã nghèo thì chớ, lại có kẻ rách hơn, đã ko đùm bọc nhau thì thôi lại còn cày tiền nhau làm đéo gì, nhưng mà thôi đc rồi, thực ra nhìn ánh mắt của thằng đấy lúc nó lấy tiền mình trông đáng thương hơn là đáng trách, cách nó lấy tiền trông rất cầu thị, chắc là ánh mắt của 2 kẻ đói nhìn nhau thì mới dễ đọc ra nhau đc như vậy )...Mà cũng có thể nó diễn ko biết đc...

    Cả ngày hôm nay tụ tập và đc gặp 1 số nghệ sĩ, đã từng lên báo (nhưng cho mình xin dấu tên mấy vị này, mình ko thích làm ảnh hưởng danh tiếng ng ta) và mấy vị ấy đang viết câu đối, thư pháp, vẽ tranh v.v..trên chỗ Văn Miếu, chắc chỗ đấy cũng nổi tiếng đúng ko, ng Hà Nội chắc ko ai là ko biết chỗ đấy mỗi khi xuân về là các "ông đồ" lại trải thảm, chiếu để bán "chữ"

    Gọi là ông đồ cho oai thế nhưng thực ra là các bố ở trường Mỹ thuật công nghiệp hoặc Mỹ thuật Yết Kiêu, viết chữ thì cho phép mình nói thẳng (vì mình là ng trong cuộc mà) là các bố ấy đéo biết viết đâu, cũng có 1 số ông "đọc" đc ng ta cần chữ gì, nhưng hầu hết là chém, và viết thì phải tra sách để vẽ theo )

    Đấy mới chỉ là phần mở đầu, nhưng cái mà mình đang muốn nói đến ở đây là một số bộ phận nghệ sĩ thật sự nhôm nhựa, rách nát, vì tiền mất cả đạo đức...

    Câu chuyện mà mình muốn kể ở đây chính nó liên quan đến mình...

    Mình theo chân a bạn họa sĩ của mình đến quán của bạn a ấy, ngồi nói chuyện với nhau 1 lúc thì a chủ quán đề nghị ghi tặng mình chữ thư pháp bằng tiếng Trung, anh ấy nói mình cần chữ này, hỏi sinh ngày mấy v.v.. Xong rồi ghi tặng mình 1 chữ nghĩa là "tìm nơi bình yên" kí tên đóng dấu xong xuôi, lúc mình về thì lại quên con bà nó mất, thế là 3 tiếng sau mình quay lại lấy, lúc đấy a bạn mình ko còn ở đấy nữa, và thế là trò khỉ đã diễn ra ngoài dự kiến của mình....

    Thực tế thì mình chỉ định quay lại để lấy bức thư pháp, nói thật mình chưa bao giờ có bức nào, mà thực tế mình ko cần, nhưng vì a ấy tặng thì mình nhận, việc mình quay lại là sự thể hiện lòng trân trọng đối với vật phẩm ng ta tặng mình, vậy mà mình vừa đến nơi hỏi lại thì a ý bảo là:" anh đưa về nhà cất rồi, ko có đây đâu, mà a cũng chả biết cất đâu nữa v.v.." Nói chung ý a ý là mong mình hãy quên ý nghĩ có bức đấy đi...

    Nhưng mình cứ bảo là e xl, vì lúc nãy vội quá nên e quên, a chịu khó về tìm cho e đi, thì a bạn a ý bảo là thực ra nó trên xe a kia kìa, qua mà lấy...mình hí hửng lại lấy thì bị chặn lại và bắt đầu bị quay đểu, bảo là thôi e cho a xin ít tiền đê

    Ừ, thì mình cũng ok, vì mình nghĩ của cho cũng là của nợ,dù hơi ngạc nhiên,nên mình vẫn phải hỏi lại anh là:" Ơ, thế mà a bảo a tặng e kia mà" Thì nhận đc đâu trả lời như sau: thực tế thì a cho e chữ chứ có cho e giấy đâu, thôi e cứ cho a xin ít tiền, tùy tâm ( nguyên văn)???!!!" Ok, mình rút ra 50k, vì túi mình lúc bấy giờ cũng chỉ còn hơn 200k 1 tý....Nhưng!! A ấy trố mắt, bảo sao lại chỉ có 50k??? chưa đủ tiền giấy đâu em!! Phải là 100k kia!!!

    Mình bắt đầu chuyển dần trạng thái, từ ngạc nhiên đến kinh ngạc mẹ luôn ) chả lẽ lúc đấy mình lại bảo vậy thì thôi a lượn mẹ đi cho nước nó trong, e đéo lấy nữa đâu ah??? Mà rõ ràng lúc đầu nó nói rất rõ là a tặng e, gói gém cẩn thận rồi...đcm nhà ló!! Nhưng sau mình vẫn chấp nhận, mình đã nghĩ là vì cái tôi nghệ sĩ nó lớn, giờ mình làm thế khác nào bảo a vẽ xấu hoặc này kia (chưa tính đến đạo đức a ý nhé)

    Và mình đã đưa luôn 100k cho a ý, lòng đau như cắt, thế đấy, hô hô, mà mình từ đầu có bảo là mua của a ý đâu, mình có bị thiếu chữ đéo đâu, thực ra còn bị thừa chữ ấy chứ =)) nghệ sĩ như thế mà viết chữ thì viết làm đéo gì cho nó bẩn chữ ra hả anh, mọi ng có thể cho 100k chả là cái gì nhưng với mình thì nó là tiền đấy, và phải đc chi ra trong hoàn cảnh nào, có xứng đáng ko, có làm thỏa mãn mình hay ko??

    Mà mình nói nghệ sĩ như thế ko phải vơ đũa cả nắm đâu nhé, cả 1 bộ phận luôn ấy, những kẻ trong cuộc và 1 số kẻ đọc bài này tự mà giật mình xem lại tư cách đạo đức đi, xem có nhôm nhựa ko nhá! Mà thực ra có "nhôm nhựa" hay ko thì tự bản thân họ cũng chả nhận ra đc đâu mà, như là bị lẫn lộn ấy ) Bởi vì lúc đấy cả 1 đống các nghệ sĩ "lớn" khác ngồi đấy mà cũng chả ai bênh mình, còn bảo :" Em chi tiền như vậy giờ có thấy tiếc ko?" Mình thì tế nhị hay nói cách khác là cả nể và ngu nên trả lời rằng:" Hì , e đã làm gì là e ko tiếc" nhưng mà thực ra mình đang kêu gào trong bụng đấy, bố tiếc bỏ mẹ đi chứ, bố là sinh viên nghèo chứ phải doanh nhân đéo đâu, mà kể cả đại gia mà bị lừa thì vẫn xót! Tiền chứ có phải lá mít đâu, thà cho ăn mày còn hơn bị lừa! ÔI cái bọn khốn kiếp này, tao đang rủa chúng mày trong bụng đây!! Nói xong rồi chúng nó cười hố hố như 1 lũ sâu bọ!!

    Chết thật, tự nhiên giật mình, thôi bỏ mẹ...mình cũng có điệu cười hô hố như bọn nó, có lẽ từ nay mình sẽ đổi giọng, có thể là "ho ho", hồ hồ hoặc hô hô v.v.. chứ nhất quyết là ko hố hố như cái lũ sâu bọ ấy đc, sợ ra đường mà cười kiểu đấy có ng tưởng mình đồng bọn với nó thì nguy, có khi lại bị đánh..!!! Hoặc mình sẽ sáng tạo kiểu cười nào khả ái hơn 1 tý, chứ nhất định là ko khả ố như thế! Ko thể !! Hô hô

    THấy đau lòng, ko muốn trách nữa, đấy cũng là mưu sinh thôi, nhưng mà sao? Đồng tiền nó làm mất tư cách quá, mình thấy có chút khinh bỉ! Mình từ nay sẽ ko nghĩ cho ng khác trước nữa, nó có nghĩ cho mình đéo đâu!!!

    Nghệ sĩ nghèo cày tiền sinh viên, hài lắm, sao ko cày mấy bác đại gia ấy, hay vì mình ngu và khờ khạo nên mới bị thế?? mình tức ko phải vì mất tiền (tất nhiên tức 1 chút) nhưng chủ yếu là vì bị đẩy vào tình huống bị động và phải hành xử theo cách cả nể với những ng ko đáng nể!!

    HÔ HÔ, thế đấy, nghệ sĩ ơi là nghệ sĩ, sao phải tự rẻ rúng mình thế, ông đồ ơi, con đau cho các ông đồ tấm lòng trong sạch ngày xưa lắm, giờ thì cái tấm lòng ấy cũng bị nhuộm theo mực Tàu mẹ rồi ) Chắc mực tàu thì lên giá mà đạo đức thì đi xuống hả )) Cứ tưởng là ngon khi khăn đóng bút lông vào ah? phù phiếm lắm!!

    Thôi dù sao mình cũng có chữ đẹp (hình thức) đón tết rồi Ko lăn tăn nữa nhá!!

    Thực ra cũng còn nhiều vấn đề về chuyện ông đồ ngày tết này lắm, nhưng thôi, "cái tôi nghệ sĩ" nó lớn, chúng ta phải giữ cho họ 1 "nhân cách", họ cũng chỉ là con ng mà thôi Xin dừng bút tai đây, nhưng nếu 1 mai nếu mình hâm lên là mình ko giữ "nhân cách" cho nghệ sĩ nữa đâu, có chuyện gì mà mình phun ra hết...cứ chờ đi nhá và cẩn thận đấy )))

    P/s: "Tìm nơi bình yên" cái đéo gì...bố mày thích tìm nơi sóng gió cơ! Có sao ko?? hô hô, đấy ko phải nói cùn đâu, vì lý do của tao là cứ rúc vào nơi bình yên mà an phận thì bao giờ cho trưởng thành và thành đạt đc, mà cũng có thể chúng mày đang bình yên với việc đi lừa đảo thiên hạ nên tao phải khác chúng mày chứ !! hô hô!!

    Vác tranh về, nếu là đồ tặng thì mình có lẽ đã rất trân trọng, nhưng đằng này lại là :"của ngu" , đồ bị mua, nên mình cảm thấy nếu giày vò nó cũng đc, như vậy có thể mình thiếu tôn trọng đồng tiền của mình, nhưng đồng tiền là vật vô tri, cả đấy là quyền của ng sử dụng, ko liên quan đến ai cả, còn quý ng tặng nó mang ý nghĩa khác, ý nghĩa về tinh thần chứ ko phải ý nghĩa vật chất, mọi ng có hiểu ko nhỉ


  61. TNXM*
    (178/121)
    #59
    Quạ hiện đang offline Mặc định Gặp lại người xưa, Trà My bóc mẽ 100k
    Mình đến nhà anh bạn chơi và gặp thằng ăn chặn 100k của mình 2 năm về trước. Đây là một cuộc đối thoại giữa mình và thằng đó:
    - Ơ cô em! Nhìn e quen quá! Chắc mình gặp nhau đâu đó rồi phải ko?
    Mình trả lời:
    - Ăn chặn của tôi 100k lại chả quen ??!!
    - À ừ nhỉ? Vẫn còn nhớ kia à (gãi tóc bối rối)
    - Anh có cái áo vest đẹp nhỉ? Có phải lấy từ 100k của e ra mà mua ko??
    - Thôi chuyện cũ sao e cứ nhắc hoài, mà cho a số điện thoại đi, thỉnh thoảng gọi hỏi thăm
    - Nhưng e hết tiền rồi, ko còn tiền cho a lừa nữa đâu, a có gọi e cũng chẳng nghe đâu mà!!
    Vùng vằng:"Thế thì thôi"
    Lúc đó anh bạn mình đang chơi bài xì tố trên Zing play, mình nói anh bạn mình toàn chơi trò lừa đảo người khác thế, thằng kia nói chen vào:
    - Ko phải là lừa, nghệ thuật cả đấy e ạ!!
    - À, thế thì chắc a ko lừa lấy 100k của tôi đâu nhỉ? Đó là nghệ thuật phải ko?? =))

    Thằng cha đó sau khi uống xong chén trà vội vã cút thẳng =)) Đầu đuôi câu chuyện về 100k đó là ở đây )

  62. #60
    Không biết Qua là ai ngoài đời thực nhưng đọc topic này thấy có cảm tình với chủ nhân của nó. Một con người hóm hỉnh, thông minh và viết bài rất có duyên.
    Với tốc độ bót bài thế nì mình khuyên bạn nên nghĩ tới sản xuất một tập sách nho nhỏ, đảm bảo sách bán đắt như tôm tười.


  63. TNXM*
    (40/36)
    #61
    Chuyện cái khoá cửa hay Một vụ giải cứu người ở giữa Sài Gòn!!


    Thế này, kể cho mọi người chuyện này, hôm qua mình đi ăn đồ nướng với vợ chồng cô em họ, ăn đồ nướng xong xuôi đang chờ ăn lẩu thì mình mắc tè quá, vòng qua con đường ngoằn ngoèo đi ra cái toa-lét nằm ở phía ngoài nhà hàng. Cái nhà vệ sinh nữ của quán này ko có cửa lớn mà chỉ có cửa cho từng phòng vệ sinh nhỏ, mình theo thói quen vào phải khóa cửa lại cẩn thận, đề phòng có cô nào say mở lộn cửa! :P


    Đi đái sung sướng lau "hĩm" giật nước xong xuôi tí tởn mở cửa chạy ra thì ôi thôi!! WHat the Fuck?? ko thể mở được!! Phải miêu tả thêm về cái khóa ở phòng vệ sinh này, đó là khóa dạng đấm tròn, phía bên trong mình nếu muốn khóa phải xoay cái chốt nhỏ ngay giữa cái đấm mới khóa được, thế là tự mình phải xoay đi xoay lại cái chốt, cái đấm tròn thì mình vặn nhiều lần mà ko được! Mình bắt đầu lúng túng kêu cứu, may thay bên ngoài có 1 chị phục vụ luôn túc trực ở đó. Hiểu được tình hình chị đứng bên ngoài bày mình cách xoay các núm, chốt như nào, xoay mãi ko có kết quả nên chị phải đi gọi thêm ông bảo vệ vào cấp cứu!


    Ông này đi lấy chìa khóa để mở cửa song cũng ko ăn thua, bên ngoài bắt đầu có tiếng xầm xì của mọi người, ông bảo mình khi ông vặn cái đấm sang bên phải thì mình cũng phải vặn theo và tương tự như vậy, mình nghe theo ổng nên cứ vặn mãi, tay bắt đầu đỏ lên, sưng tấy, bực dọc! Mình gào lên:"Trời ơi làm sao giờ?" Ông bảo vệ cũng đâm cuống bèn gọi thêm ông quản lý, bên ngoài bắt đầu ồn như cái chợ, tiếng của những nhân viên nhà hàng và tiếng của những chị cũng muốn đi tè giống mình )


    Ông quản lý đến cũng chả giúp được gì, mình bắt đầu nản, muốn buông xuôi thì chợt nhớ đến lời bà nội dạy bố (qua lời bố kể lại), bà bảo bố khi mẹ đã kiệt sức rồi mà vẫn phải cõng con để cứu con thì con phải co chân lên ko được thõng chân xuống, nếu ko thì ko chỉ con chết mà mẹ cũng chết (đại loại thế), ý của điều này là khi người khác muốn cứu mình thì mình phải biết hợp tác với người ta, đó ko chỉ là giúp cho riêng bản thân mà còn giúp cho người khác, ko phụ lòng người khác và ko được buông xuôi!


    Điều này làm mình chợt như có thêm động lực, mình liền vặn thêm cái đấm cửa thêm vài chục lần nữa rồi mới thôi ) mặc cho bên ngoài có tiếng vọng vào : "ca này sao kì dậy ta? Lần trước cũng bị mà ca này bị kẹt nặng quá ha!!" Dù vặn gần sái cả tay nhưng vẫn thất bại, mình bắt đầu giọng mếu:" Trời ơi, mọi người làm sao đó thì làm, bạn e đang đợi ngoài đó, e muốn ra ngoài, trong này nóng quá đi!!!"


    Mà đúng là nóng chưa từng thấy thật, mồ hôi mình bắt đầu đổ ra như hôm đi "mát xa sau nhà" bằng đá nóng vậy, mình chỉ nhớ lần duy nhất trong đời mình cũng ra mồ hôi nhiều thế này là lần thủ dâm năm 12 tuổi =)) nhưng mà cái lần ấy sao mà sướng thế? Còn bây giờ thì khổ vãi đái =)) hic hic, phía bên trong chỗ mình đứng là 1 cái phòng rất bé và chật hẹp, may thay vẫn có những ô thông gió nhỏ đủ để cái đầu của chị phục vụ thò vào bày mình cách xoay núm và an ủi mình, mới đứng đây hơn 20 phút một tý mà trong lòng mình đã trào lên một cảm giác bí bức rất khó tả, từ đây mới thấu hiểu được nỗi khổ thực sự của những tù nhân! Quả thực tự do là vô giá với một con người! Mình chợt nghĩ có khi nào người nghĩ ra câu:"Tự do muôn năm!" là do họ cũng bị kẹt trong nhà xí giống mình??? :P


    Mình sốt ruột ko biết vợ chồng e họ mình bên ngoài có đợi lâu ko nên mình bắt đầu mất bình tĩnh và đạp cửa loạn xạ! Mặc xác sự đời, lúc đó có 1 anh phía bên ngoài nảy ra 1 ý, bây giờ chỉ còn cách phá cái cửa này ra thôi! Nghĩ đến cảnh cái cửa chết tiệt sẽ đổ toàn bộ lên người mình mà kinh vãi đái ra, mình bắt đầu la hét loạn xạ thì anh ấy mắng: làm gì mà kinh thế?? nó có đổ cả lên người đâu mà gào toáng lên?? Nghe thế mình cũng yên tâm phần nào nhưng lại có ý nghĩ thằng này láo toét thật!! Ý nó bảo mình nhát địt đây mà! Mà kể cũng sợ thật đấy chứ?? Nhỡ đâu... (


    Bình thường khi mình ngủ thì bom có nổ bên tai mình vẫn ngủ ngon lành nhưng lúc đấy mình đang tỉnh rụi và lại còn hoảng loạn nữa nên khi nghe tiếng phá cửa rầm rầm mình bắt đầu hét nhặng lên, làm mấy a ngoài đó cũng ko dám làm mạnh, đến khi mình chịu hổng nổi nhắm mắt xuôi tay tuyệt vọng thì nghe tiếng BÙM một cái giống như hồi nhỏ khi mình còn học mẫu giáo có lần mình nghe thấy tiếng đánh rắm của thằng nhỏ ngồi cạnh, nghe mà kinh hồn bạt vía...Mọi người xúm lại chúc mừng như vừa giải cứu con tin =)) Mình nhìn kĩ con người vừa cứu mình và vật vừa kíu mình, thấy dao: có một con dao và thớt: có 1 cái thớt khổng lồ của quán =)) chắc thớt này để chặt thịt voi hay sao đó =))


    Riêng mình mồ hôi nhễ nhại mệt mỏi đáng lẽ phải chửi cái quán này 1 trận thì lại cảm ơn chúng nó rối rít, nhân viên quán thì tươi cười như thể chào mừng e trở lại, khách trong quán thì nhìn mình rồi bịt mồm cười (ừ đấy, tao vừa bị kẹt trong hố xí đấy, thì đã sao??) có đứa còn nhìn thẳng mặt mình mà cười nữa chứ, vô duyên thật!!!


    Khi mình bảo quán vì cái vụ này chúng mày phải giảm 50% hóa đơn cho tao đi thì chúng nó bảo ko được (ặc ặc, quân mất day!) Mình nói đểu tụi nó là :"ở Hà Nội chị chưa bao giờ cảm thấy nóng đến thế này đâu" mà tụi nó cũng cóc hiểu luôn (hoặc giả vờ ngu, bọn này nguy hiểm lắm)


    Từ nay đi đái ở đâu mình ko dám khóa cửa nữa đâu ạ, kinh bỏ bố!! Anh nào muốn nhìn muốn nhoi cứ thoải mái đi nhóe!! Chuyện mình viết hơi dài, nhưng nó cũng dài như quãng thời gian mình đứng trong nhà vệ sinh vậy! Thật là một kỉ niệm đáng nhớ ở SG, chỉ một câu chuyện nhỏ mà mình đã rút ra được một số bài học trong cuộc sống! Trong đó có 1 bài học (cho riêng mình thôi nhé) đó là khi 1 việc mình biết chắc sẽ thành công, chỉ ko biết sẽ sớm hay muộn thì ko việc gì phải nóng vội! Mình ko biết phải nên cảm ơn cái nhà vệ sinh khốn nạn này hay là chửi rủa chúng nó 1 trận đây??

    p-s: ước gì những lúc hoạn nạn như thế này, Trà My có 1 cái ipad giống em tôi!
    Awesome! .bông.


  64. TNXM*
    (178/121)
    #62
    Quạ hiện đang offline Mặc định Này thì nhà văn
    Diễn từ nhận Giải Văn học Nhân dân 2010

    Nhà văn Mộ Dung Tuyết Thôn

    Nếu tôi không lầm, “giải thưởng hành động đặc biệt” của tạp chí Văn học Nhân dân được trao không phải cho thành tựu văn chương của tôi, mà cho lòng can đảm của tôi. Tôi ngượng vì mình không phải là người can đảm.

    Lòng dũng cảm thực thụ đối với một nhà văn không phải là đấu tranh với một băng đảng lừa đảo kinh doanh đa cấp. Mà là bình tĩnh nói sự thật khi mọi người khác bị bịt miệng, khi sự thật không thể được biểu lộ. Mà là phát biểu với một tiếng nói khác, chấp nhận rủi ro lãnh cơn thịnh nộ của nhà nước và làm mất lòng mọi người, vì mục đích nói lên sự thật, và vì lương tâm của nhà văn.

    Khi tôi lật tẩy một âm mưu kinh doanh đa cấp, tôi chỉ làm điều mà bất cứ công dân nào cũng nên làm: tôi trình báo một tội ác. Việc này chẳng hề là một hành động can đảm thực sự, và tôi thiển nghĩ cũng chẳng hề xứng đáng nhận giải gì. Thực ra, tôi là kẻ hèn nhát. Tôi chỉ nói những gì nói ra thì an toàn, và tôi chỉ phê phán những gì có thể được phép phê phán.

    Có cuốn sách nọ tôi đã viết xong cách đây ít lâu, và lý do quan trọng nhất khiến chậm xuất bản là tôi đụng phải một biên tập viên khá kỳ khôi. Trong hai tháng trời, ông ta và tôi đã vài lần đấu khẩu rất kịch liệt. Tôi quẳng tách xuống nền nhà vỡ tan tành, tôi nói nặng lời với ông ta. Tôi điên tiết đấm vào tường ở nhà, nhưng cuối cùng tôi đành chịu thua.

    Biên tập viên này là người rất cẩn trọng. Bất luận ra sao, điều đầu tiên ông ta nghĩ đến là an toàn. Theo ông ta, lẽ ra tốt hơn là dẹp luôn không xuất bản cuốn sách của tôi; đó là cách an toàn nhất. Ngay cả khi ông ta buộc phải cho xuất bản, ông ta bảo tôi rằng tốt nhất là tránh đụng đến bất cứ điều gì thực tế, vì những điều thực tế dính đến rủi ro. Nếu tôi không thể tránh đụng đến một vài sự thật, thì tôi nên nhớ đừng bày tỏ ý kiến gì về những điều đó. Ngay lúc tôi bày tỏ ý kiến, tôi đã trở thành mối nguy hiểm. Tôi không đồng ý với ông ta, nhưng tôi biết ông ta không phải là người duy nhất nghĩ như vậy.

    Cuốn sách mới của tôi kể về thời gian tôi cải trang tham gia một tổ chức kinh doanh đa cấp phi pháp. Băng đảng thực hiện trò lừa đảo này có câu: “Nếu bạn đầu tư 3.800 tệ trong vòng hai năm bạn sẽ kiếm được năm triệu tệ”. Để đáp lại, tôi viết như sau:

    Tôi tính nhẩm rằng mạng lưới địa phương chúng tôi có gần 200 người. Nếu mỗi người kiếm năm triệu tệ, như vậy là gần mười tỉ tệ, hóa ra doanh thu gần bằng với mức của một chi nhánh cấp tỉnh của công ty China Mobile. Nếu toàn bộ bảy triệu người tham gia ngành kinh doanh đa cấp của Trung Quốc đều có thể kiếm được chừng đó, số tiền sẽ lên đến ba mươi lăm ngàn tỉ tệ, vượt xa GDP của Trung Quốc trong năm 2008. Cứ tiếp tục cái đà này, thì sẽ chóng đến ngày mà kinh tế Trung Quốc qua mặt Mỹ, chẳng mấy chốc Trung Quốc sẽ thống trị thế giới, hệt như Mạnh Tử đã nói, bằng cách ‘dùng gậy đánh bại quân Tần quân Sở lợi hại’. Chúng ta chỉ cần huy động bảy triệu nông dân Trung Quốc đang đói trang bị gậy gỗ là đủ hạ gục những máy bay chiến đấu tàng hình đế quốc. Chúng ta đâu cần phát triển công nghiệp, hay nông nghiệp, hay ngành dịch vụ; thậm chí chúng ta chẳng cần đến quân đội.

    Biên tập viên cắt nguyên cả đoạn từ chỗ ‘qua mặt Mỹ’ trở đi, và tôi hỏi ông ta tại sao. Quá nhạy cảm, tôi được trả lời thế. Tôi nói rằng ngay cả một kẻ đần cũng hiểu đoạn văn này có ý châm biếm. Vậy có gì nhạy cảm nào? ‘Dù châm biếm cũng không chấp nhận được. Phải bỏ.’ Tôi đề nghị: ‘Thôi được. Nếu châm biếm quá cay nghiệt không được phép, thì ta thử châm biếm nhẹ nhàng vậy.’ Rồi ông nói cụm từ ‘Trung Quốc sẽ thống trị thế giới’ nhạy cảm. Tôi chấp nhận. ‘Được, cắt đi’. Rồi đến ‘nông dân Trung Quốc’ cũng bị xem là nhạy cảm, nhưng lần này tôi ngớ ra không hiểu. Chắn chắn đó là từ trung dung, có gì nhạy cảm đâu? Biên tập viên nói từ ‘nông dân’ chứa đựng yếu tố thành kiến. ‘Được,’ tôi đáp, giả vờ linh động, và đổi từ đó thành ‘người kinh doanh đa cấp’.

    ‘Hạ gục những máy bay tàng hình đế quốc’ cũng nhạy cảm. Tôi bảo biên tập viên là tôi hiểu ý ông và đề nghị đổi thành ‘những máy bay tàng hình không người lái’. Biên tập viên nói như vậy cũng chưa ổn, và ‘máy bay tàng hình’ cũng nhạy cảm vì nó đụng đến một đề tài quân sự. Tôi bảo ông thử suy ngẫm một chút: các tiệm sách Trung Quốc có biết bao sách về các đề tài quân sự. Nếu những cuốn sách đều được xuất bản, tại sao tôi thậm chí không thể đụng đến đề tài quân sự? Ông đáp rằng đề tài này không phải để bàn luận, và những từ đó nhất định phải được chỉnh lý. Nhưng vì những từ đó là chủ đề cốt lõi của đoạn văn, không có cách nào chỉnh lý chúng được, nên tôi đành phải viết lại toàn bộ.

    Cuốn sách cũng có cụm từ này: ‘Nhóm này chủ yếu gồm dân Hà Nam, ông gọi họ là “mạng lưới Hà Nam” ’. Sách cũng nói đến ‘mạng lưới Quảng Tây’, ‘mạng lưới Sơn Đông’, ‘mạng lưới Tứ Xuyên’, vân vân. Tất thảy đều là những ám chỉ vô hại, nhưng với biên tập viên này, ngay cả kiểu diễn đạt thường nhật này cũng làm nảy sinh vấn đề an toàn vì cụm từ ‘dân Hà Nam’ nghe có vẻ kỳ thị địa phương. Ông đề nghị chúng tôi viết lại là ‘Họ là những nông dân Hà Nam, vì thế mạng lưới này được gọi là mạng lưới Hà Nam, và chủ yếu gồm dân Hà Nam’. Tôi vẫn cự lại và bảo ông đọc lại câu chữ gốc của tôi rồi cho tôi biết có chỗ nào kỳ thị dân Hà Nam hay không. Một vấn đề nữa là tôi không thể nào nhận ra sự khác biệt giữa ngôn từ gốc của tôi và gợi ý của ông. Tại sao chúng tôi phải thay đổi như vậy? Ông đáp rằng bằng cách thay đổi từ ‘dân Hà Nam’ sang ‘nông dân Hà Nam’, những người Hà Nam có trình độ hơn hơn không cảm thấy bị coi thường. Tôi cố mặc cả với ông: “Bản gốc của tôi có hai câu, nếu thành ba câu thì dài dòng quá. Sao ta không cắt câu đầu tiên?” Ông ta suy nghĩ một hồi lâu thật lâu rồi đồng ý, và chúng tôi gút được bản cuối. Bản gốc tôi viết thế này: ‘Nhóm này chủ yếu gồm dân Hà Nam, và nó được gọi là ‘mạng lưới Hà Nam’ ’. Sau khi thay đổi, bản mới trở thành: ‘Nhóm này được gọi là ‘mạng lưới Hà Nam’, nó chủ yếu gồm dân Hà Nam’.

    Ở một đoạn khác tôi viết rằng rắm của một kẻ nào đó có ‘hương vị Ấn Độ’. Tôi phải công nhận rằng chỗ này có thể bị xem là hơi dung tục, nhưng hẳn nhiên có gì quan trọng lắm đâu? Nhưng biên tập viên cương quyết bắt tôi thay đổi vì ám chỉ đến Ấn Độ. Về điểm này, ông không chịu nhượng bộ: cái trung tiện mang hương vị Ấn Độ là không được phép. Tôi thông cảm với ông, vì hẳn là ông thực tình sợ gây ra một biến cố ngoại giao giữa Trung Quốc và Ấn Độ. Nhưng tôi cũng tự hỏi liệu Trung Quốc và Ấn Độ có thực sự khai chiến với nhau chỉ vì một cái rắm.

    Trong một trong những cuốn sách trước của tôi, xuất bản lần đầu vào năm 2005 và đã tái bản nhiều lần, tôi dùng một thuật ngữ địa lý: Nam Hoa. Tôi ngạc nhiên khi biết cụm từ này giờ đây hóa ra nhạy cảm và biên tập viên nhất quyết đòi đổi. Lý do ông nêu ra là ta không bao giờ thấy cụm từ này trong những ấn phẩm chính thức. Tôi không thể không thắc mắc tại sao những từ dùng được hồi năm 2005 thì không còn được phép dùng vào năm 2010. Sau đó tôi tra tìm trên mạng và phát hiện không chỉ có một khách sạn Nam Hoa, mà còn có một tạp chí Nam Hoa, và một bộ phim tên Nam Hoa (1994) giành được giải Kim Kê. Những cơ quan ngôn luận có thẩm quyền nhất của Trung Quốc cũng dùng đi dùng lại cụm từ ‘Nam Hoa’. Tôi có tin vui để báo: về điểm này, tôi đã thắng.

    Như quý vị chắc cũng đã đoán được, biên tập viên này không chỉ bỏ vài từ như ‘dân Hà Nam’, ‘nông dân’, ‘chủ nghĩa đế quốc’ và cái rắm đê tiện, mà còn cắt xén nhiều câu, nhiều đoạn, và thậm chí cả phần và cả chương. Qua nhiều năm kinh nghiệm viết lách và xuất bản, tôi có thể viết ra một ‘từ điển những từ nhạy cảm’, trong đó chắc chắn có những từ như ‘cơ chế’, ‘luật’, ‘chính phủ’, cũng như rất nhiều danh từ khác, một số động từ, không ít tính từ, và thậm chí cả một vài con số đặc biệt. Trong từ điển này, những từ bị cấm dùng cũng bao gồm tất cả các tên tôn giáo, tất cả tên của những người quan trọng, tất cả các quốc gia, đương nhiên gồm cả Trung Quốc, và cả cụm từ ‘người Trung Quốc’. Ở nhiều chỗ trong cuốn sách mới của tôi, ‘người Trung Quốc’ bị đổi thành ‘một số người’, hay thậm chí ‘một số ít người’. Nếu tôi phê bình một số phần của văn hóa Trung Quốc cổ truyền, biên tập viên sẽ đổi nó thành ‘văn hóa quan liêu của Trung Quốc cổ đại’. Nếu tôi nêu ra bất cứ chuyện đương đại nào, ông sẽ yêu cầu tôi nói về Chu Nguyên Chương (Minh Thái Tổ) hay Võ Tắc Thiên (nữ hoàng khét tiếng nhà Đường) hay Châu Âu hay Thời Trung Cổ. Sau khi cuốn sách này được xuất bản, độc giả có thể nghĩ rằng tác giả bị điên: rõ ràng anh ta viết chuyện đương đại, vậy sao cứ cần phải phê phán Võ Tắc Thiên mãi thế? Phải thôi, độc giả chẳng sai đâu, bởi vì vào thời đại này, ở chốn này, văn chương Trung Quốc bộc lộ những triệu chứng của một căn bệnh tâm thần. Tôi không giống một nhà văn Trung Quốc, mà giống một kẻ mắc bệnh tâm thần hơn.

    Có người sẽ nói rằng đừng nên dùng trường hợp của một biên tập viên kỳ khôi để chê trách cả cơ chế. Tôi đồng ý, nhưng vẫn muốn hỏi: Điều gì tạo ra một biên tập viên luôn hoang tưởng sợ sệt như vậy? Tôi thú nhận là nỗi sợ của ông ta đã nhiễm qua tôi, và tôi cũng muốn hỏi cơ chế kiểu gì mà lại khiến tôi, một công dân tuân thủ luật pháp, một nhà văn, phải sống trong nỗi sợ không mô tả được.

    Ở đây có nhiều nhà báo và có lẽ nhiều nhà khác nữa, sau này họ có lẽ tường thuật rằng tôi đã có một bài phát biểu khá giận dữ. Tôi đâu có giận; tôi chỉ đang mô tả tình cảnh của mình, vì tôi tin rằng chắc chắn đây không chỉ là tình cảnh của tôi, mà còn là tình cảnh toàn thể giới văn sĩ Trung Quốc đang lâm vào. Và nỗi sợ tôi đang cảm nhận không chỉ là nỗi sợ theo cảm nhận của một nhà văn, mà của tất cả những nhà văn chúng ta. Đáng buồn thay, tôi đã dành nhiều công sức cho việc biên soạn ‘từ điển những từ nhạy cảm’ này, và tôi đã trau giồi nhuần nhuyễn những kỹ năng lọc văn của mình. Tôi biết những từ, những câu nào phải bị cắt, và tôi đã chấp nhận việc cắt xén như thể đó là cách nên làm. Quả thực, tôi thường tự mình cắt bỏ vài từ để tiết kiệm thời gian. Cái này tôi gọi là ‘văn chương bị thiến’ – tôi là một thái giám chủ động, tôi đã tự thiến mình trước khi bác sĩ giải phẫu cầm dao mổ.

    Chẳng có gì mới mẻ khi biết rằng trong thế giới này có điều viết được và có điều không được viết; có điều nói ra được, nhưng có điều chỉ có thể nằm trong suy nghĩ. Tiếng mẹ đẻ của chúng ta đã bị cắt thành hai phần: một an toàn, và một đầy rủi ro. Có từ hợp lòng cách mạng, có từ lại là phản động; có từ dùng được, nhưng có từ lại thuộc về kẻ thù. Điều tai hại nhất là dù kinh nghiệm đến thế, tôi vẫn không luôn luôn biết từ nào hợp pháp, từ nào phi pháp, nên tôi thường vô tình phạm ‘tội ác ngôn từ’. Tối hôm qua tôi xem một quảng cáo ở Bắc Kinh hỏi rằng: ‘Bạn sẽ nói gì nếu bạn trở thành vô địch thế giới? Câu trả lời của tôi thế này: tôi là một nhà văn. Thật khó gọi tôi là nhà văn, ngay cả khi tôi đứng trên bục nhận giải thưởng, tôi cảm thấy khó chịu khi gọi mình là nhà văn – tôi chỉ là một tội phạm ngôn từ.

    Có người sẽ nói rằng thực tế đành phải vậy thôi. Tôi có cảm giác mình đã sắp bị bóp nghẹt. Tôi đánh vật chọn những từ an toàn trong một bãi mìn ngôn ngữ. Dường như từng từ từng ngữ trong tiếng Trung đều có vẻ đáng ngờ. Tôi muốn nói rằng điều này không chỉ gây hại cho tác phẩm của tôi, mà còn gây hại cho ngôn ngữ chúng ta. Đây là tiếng mẹ đẻ của chúng ta, ngôn ngữ vĩ đại của chúng ta, ngôn ngữ của triết gia Trang Tử, các nhà thơ Lý Bạch và Tô Đông Pha, và đại sử gia Tư Mã Thiên. Có thể cháu chắt của chúng ta sẽ tái khám phá nhiều từ ngữ đẹp mà nay không còn tồn tại. Nhưng đáng buồn thay, ngay cả bây giờ, chúng ta tiếp tục ngạo mạn tuyên bố rằng ngôn ngữ của chúng ta đang thịnh.

    Sự thật duy nhất là chúng ta không thể nói sự thật. Quan điểm duy nhất có thể chấp nhận được là chúng ta không thể bày tỏ quan điểm. Chúng ta không thể chỉ trích cơ chế, chúng ta không thể bàn các vấn đề thời sự, thậm chí chúng ta không thể nhắc tới nước Ethiopia xa xôi. Đôi khi tôi không thể không tự hỏi: Cách Mạng Văn Hóa thực sự đã chấm dứt chưa?

    Tại sao Trung Quốc đương đại thiếu tác phẩm phát biểu trực tiếp? Vì những nhà văn chúng ta không thể phát biểu trực tiếp, hay nói đúng hơn, chúng ta chỉ có thể phát biểu một cách gián tiếp.

    Tại sao Trung Quốc đương đại thiếu tác phẩm hay phê phán tình cảnh hiện tại của chúng ta? Vì không được phép phê phán tình cảnh hiện tại của chúng ta. Chúng ta không chỉ mất quyền được phê phán, mà mất luôn cả lòng dũng cảm để phê phán.

    Tại sao Trung Quốc hiện đại thiếu những nhà văn vĩ đại? Vì tất cả những nhà văn vĩ đại đều bị thiến khi vẫn ươm mầm sáng tác.

    Người ta hỏi tôi tại sao tôi viết, và tôi thường trả lời: cho một thế giới rộng lớn hơn. Đó là giấc mơ của tôi. Vì giấc mơ này, tôi có thể chịu đựng một thế giới đầy những búp bê Barbie, nhưng tôi không thể chịu nổi một thế giới bắt buộc những búp bê Barbie phải mang đai trinh tiết.

    Tôi biết những lời này không phù hợp cho thời đại này và chốn này. Những lời này có thể bị xem là ngây thơ. Nhưng ở thời đại này và chốn này, tôi vẫn trung thành với kiểu lập luận ngây ngô này: khi chất lượng không khí giảm đi, tôi cảm thấy ta nên làm gì đó, chứ không chỉ ngậm miệng và ngưng thở. Thay vì thế, chúng ta phải hành động, để bảo vệ ngôn ngữ của chúng ta, để làm sạch môi trường của chúng ta. Trên hết thảy, đây là điều một nhà văn nên làm. Chỉ cần phát biểu quan điểm kiểu này là tôi xứng đáng nhận giải thưởng văn học.

    Tôi hy vọng chúng ta có thể đồng ý với nhau vài điều:

    Văn học không thể phục vụ chính quyền; ngược lại, chính quyền nên làm mọi thứ trong khả năng của mình để tạo ra môi trường thuận lợi cho văn học.

    Nếu chúng ta không thể loại bỏ được kiểm duyệt, thì tôi hy vọng chúng ta có thể nới lỏng hơn một chút về kiểm duyệt; nếu chúng ta không thể nới lỏng được, thì ít nhất hãy để cho chúng ta thông minh hơn một chút.

    Nếu thực sự có một ‘từ điển những từ nhạy cảm’, tôi hy vọng rằng nó sẽ được xuất bản; như vậy ít ra chúng ta đều có thể tiết kiệm được nhiều thời gian và giảm khả năng vô ý phạm những ‘tội ác ngôn từ’.

    Nhà văn không nên là con vẹt, không nên là cái loa biết đi, và nhất định đừng nên là những con thú nuôi kiểng suốt ngày nhặng xị; họ nên có một đầu óc trong sạch và phát biểu bằng tiếng nói trung thực. Khi cầm bút, họ không là nô lệ của ai, họ có quyền không thề trung thành với bất cứ ai; và phát biểu sự thật và chân thật với chính lương tâm của họ.

    Cuối cùng, tôi muốn nói rằng tôi không phải là một kẻ thù giai cấp, tôi không phải là kẻ phá rối hay kẻ lật đổ chính quyền. Tôi chỉ là một công dân đề xuất ý kiến. Ngôn từ của tôi có thể gay gắt, nhưng xin hãy tin những hảo ý của tôi. Giống như hầu hết mọi người, tôi mơ sống trong một thế giới hoàn hảo, nhưng tôi vẫn sẵn lòng hiến dâng tất cả cho một thế giới không hoàn hảo.

    Đọc tại Hội quán Phóng viên Ngoại quốc Hong Kong vào tháng 2/2011.

    Bản tiếng Anh do Harvey Thomlinson, Jane Weizhen Pan và Martin Merz dịch từ tiếng Trung. Nguồn: The New York Times, 6/11/2011
    Awesome! gió


  65. TNXM*
    (178/121)
    #63
    Quạ hiện đang offline Mặc định Sự kiện 1980, Chopin hay cái ông Đặng Thái Sơn hàng lởm
    "Sau thời gian dài vắng bóng Ivo pogorelich đã trở lại Warsaw recital năm 2007. Nghệ sĩ tiếp tục biểu diễn ở đây vào tháng 8 và 9/2008 và năm 2009 cũng đến Warsaw trong tua biểu diễn nhiều nước. Ngày 27/10/2011 dự định có concert Ivo Pogorelich ở Zabrze ( Slaskie, Ba Lan). Chương trình gồm: Chopin Sonata No.2, Liszt Mephisto Walz, và 2 bài Chopin, Liszt khác. Vé đã được bán. Nhưng sau đó có thông báo hủy diễn với lý do có ít quan tâm của người hâm mộ (meloman- music lover), xin lỗi những người yêu mến tài năng Ivo Pogorelich và xin trả vé đã bán. ( Tin buồn cho những người hâm mộ Ivo ngoài Ba Lan !). Chưa rõ sau này Ivo Pogorelich có được chào đón nồng nhiệt ở Warsaw hay không. Nhất là thời nay nghệ sĩ piano tài năng đáng nể ngày càng nhiều. Vừa đoạt giải II và III Chopin 2010, Lukas Geniusas , Daniil Trifonov đã chơi rất xuất sắc các concerto Rachmaninov, Tchaicovski. Hôm trước recital 1 chương trình này, hôm sau đã recital chương trình khác, họ có thể chơi trọn bộ các Sonata của Chopin hoặc Skriabin… cùng lúc. Việc đánh lặp lại 1 vài tác phẩm như chương trình của Ivo thực ra đã có rất nhiều người làm được 1 cách xuất sắc. Cũng có thể có thêm lý do người yêu nhạc ở Ba Lan họ vẫn không chấp nhận kiểu chơi lạ của Ivo, không riêng tác phẩm của Chopin."

    Làm quen với sự cô độc thật khó. Ta không thể tự thưởng thức ta mãi được!

    Awesome! gió


  66. TNXM*
    (178/121)
    #64
    Awesome! gió


  67. TNXM*
    (178/121)
    #65

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Được & Không được

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
Chat