Chuyện cái khoá cửa hay Một vụ giải cứu người ở giữa Sài Gòn!!
Thế này, kể cho mọi người chuyện này, hôm qua mình đi ăn đồ nướng với vợ chồng cô em họ, ăn đồ nướng xong xuôi đang chờ ăn lẩu thì mình mắc tè quá, vòng qua con đường ngoằn ngoèo đi ra cái toa-lét nằm ở phía ngoài nhà hàng. Cái nhà vệ sinh nữ của quán này ko có cửa lớn mà chỉ có cửa cho từng phòng vệ sinh nhỏ, mình theo thói quen vào phải khóa cửa lại cẩn thận, đề phòng có cô nào say mở lộn cửa! :P
Đi đái sung sướng lau "hĩm" giật nước xong xuôi tí tởn mở cửa chạy ra thì ôi thôi!! WHat the Fuck?? ko thể mở được!! Phải miêu tả thêm về cái khóa ở phòng vệ sinh này, đó là khóa dạng đấm tròn, phía bên trong mình nếu muốn khóa phải xoay cái chốt nhỏ ngay giữa cái đấm mới khóa được, thế là tự mình phải xoay đi xoay lại cái chốt, cái đấm tròn thì mình vặn nhiều lần mà ko được! Mình bắt đầu lúng túng kêu cứu, may thay bên ngoài có 1 chị phục vụ luôn túc trực ở đó. Hiểu được tình hình chị đứng bên ngoài bày mình cách xoay các núm, chốt như nào, xoay mãi ko có kết quả nên chị phải đi gọi thêm ông bảo vệ vào cấp cứu!
Ông này đi lấy chìa khóa để mở cửa song cũng ko ăn thua, bên ngoài bắt đầu có tiếng xầm xì của mọi người, ông bảo mình khi ông vặn cái đấm sang bên phải thì mình cũng phải vặn theo và tương tự như vậy, mình nghe theo ổng nên cứ vặn mãi, tay bắt đầu đỏ lên, sưng tấy, bực dọc! Mình gào lên:"Trời ơi làm sao giờ?" Ông bảo vệ cũng đâm cuống bèn gọi thêm ông quản lý, bên ngoài bắt đầu ồn như cái chợ, tiếng của những nhân viên nhà hàng và tiếng của những chị cũng muốn đi tè giống mình)
Ông quản lý đến cũng chả giúp được gì, mình bắt đầu nản, muốn buông xuôi thì chợt nhớ đến lời bà nội dạy bố (qua lời bố kể lại), bà bảo bố khi mẹ đã kiệt sức rồi mà vẫn phải cõng con để cứu con thì con phải co chân lên ko được thõng chân xuống, nếu ko thì ko chỉ con chết mà mẹ cũng chết (đại loại thế), ý của điều này là khi người khác muốn cứu mình thì mình phải biết hợp tác với người ta, đó ko chỉ là giúp cho riêng bản thân mà còn giúp cho người khác, ko phụ lòng người khác và ko được buông xuôi!
Điều này làm mình chợt như có thêm động lực, mình liền vặn thêm cái đấm cửa thêm vài chục lần nữa rồi mới thôi) mặc cho bên ngoài có tiếng vọng vào : "ca này sao kì dậy ta? Lần trước cũng bị mà ca này bị kẹt nặng quá ha!!" Dù vặn gần sái cả tay nhưng vẫn thất bại, mình bắt đầu giọng mếu:" Trời ơi, mọi người làm sao đó thì làm, bạn e đang đợi ngoài đó, e muốn ra ngoài, trong này nóng quá đi!!!"
Mà đúng là nóng chưa từng thấy thật, mồ hôi mình bắt đầu đổ ra như hôm đi "mát xa sau nhà" bằng đá nóng vậy, mình chỉ nhớ lần duy nhất trong đời mình cũng ra mồ hôi nhiều thế này là lần thủ dâm năm 12 tuổi =)) nhưng mà cái lần ấy sao mà sướng thế? Còn bây giờ thì khổ vãi đái =)) hic hic, phía bên trong chỗ mình đứng là 1 cái phòng rất bé và chật hẹp, may thay vẫn có những ô thông gió nhỏ đủ để cái đầu của chị phục vụ thò vào bày mình cách xoay núm và an ủi mình, mới đứng đây hơn 20 phút một tý mà trong lòng mình đã trào lên một cảm giác bí bức rất khó tả, từ đây mới thấu hiểu được nỗi khổ thực sự của những tù nhân! Quả thực tự do là vô giá với một con người! Mình chợt nghĩ có khi nào người nghĩ ra câu:"Tự do muôn năm!" là do họ cũng bị kẹt trong nhà xí giống mình??? :P
Mình sốt ruột ko biết vợ chồng e họ mình bên ngoài có đợi lâu ko nên mình bắt đầu mất bình tĩnh và đạp cửa loạn xạ! Mặc xác sự đời, lúc đó có 1 anh phía bên ngoài nảy ra 1 ý, bây giờ chỉ còn cách phá cái cửa này ra thôi! Nghĩ đến cảnh cái cửa chết tiệt sẽ đổ toàn bộ lên người mình mà kinh vãi đái ra, mình bắt đầu la hét loạn xạ thì anh ấy mắng: làm gì mà kinh thế?? nó có đổ cả lên người đâu mà gào toáng lên?? Nghe thế mình cũng yên tâm phần nào nhưng lại có ý nghĩ thằng này láo toét thật!! Ý nó bảo mình nhát địt đây mà! Mà kể cũng sợ thật đấy chứ?? Nhỡ đâu...(
Bình thường khi mình ngủ thì bom có nổ bên tai mình vẫn ngủ ngon lành nhưng lúc đấy mình đang tỉnh rụi và lại còn hoảng loạn nữa nên khi nghe tiếng phá cửa rầm rầm mình bắt đầu hét nhặng lên, làm mấy a ngoài đó cũng ko dám làm mạnh, đến khi mình chịu hổng nổi nhắm mắt xuôi tay tuyệt vọng thì nghe tiếng BÙM một cái giống như hồi nhỏ khi mình còn học mẫu giáo có lần mình nghe thấy tiếng đánh rắm của thằng nhỏ ngồi cạnh, nghe mà kinh hồn bạt vía...Mọi người xúm lại chúc mừng như vừa giải cứu con tin =)) Mình nhìn kĩ con người vừa cứu mình và vật vừa kíu mình, thấy dao: có một con dao và thớt: có 1 cái thớt khổng lồ của quán =)) chắc thớt này để chặt thịt voi hay sao đó =))
Riêng mình mồ hôi nhễ nhại mệt mỏi đáng lẽ phải chửi cái quán này 1 trận thì lại cảm ơn chúng nó rối rít, nhân viên quán thì tươi cười như thể chào mừng e trở lại, khách trong quán thì nhìn mình rồi bịt mồm cười (ừ đấy, tao vừa bị kẹt trong hố xí đấy, thì đã sao??) có đứa còn nhìn thẳng mặt mình mà cười nữa chứ, vô duyên thật!!!
Khi mình bảo quán vì cái vụ này chúng mày phải giảm 50% hóa đơn cho tao đi thì chúng nó bảo ko được (ặc ặc, quân mất day!) Mình nói đểu tụi nó là :"ở Hà Nội chị chưa bao giờ cảm thấy nóng đến thế này đâu" mà tụi nó cũng cóc hiểu luôn (hoặc giả vờ ngu, bọn này nguy hiểm lắm)
Từ nay đi đái ở đâu mình ko dám khóa cửa nữa đâu ạ, kinh bỏ bố!! Anh nào muốn nhìn muốn nhoi cứ thoải mái đi nhóe!! Chuyện mình viết hơi dài, nhưng nó cũng dài như quãng thời gian mình đứng trong nhà vệ sinh vậy! Thật là một kỉ niệm đáng nhớ ở SG, chỉ một câu chuyện nhỏ mà mình đã rút ra được một số bài học trong cuộc sống! Trong đó có 1 bài học (cho riêng mình thôi nhé) đó là khi 1 việc mình biết chắc sẽ thành công, chỉ ko biết sẽ sớm hay muộn thì ko việc gì phải nóng vội! Mình ko biết phải nên cảm ơn cái nhà vệ sinh khốn nạn này hay là chửi rủa chúng nó 1 trận đây??
p-s: ước gì những lúc hoạn nạn như thế này, Trà My có 1 cái ipad giống em tôi!
.bông.
.bông.